Lang thang trên cánh đồng hoang đầy cỏ dại
Nơi ánh hào quang của mặt trời bị bỏ lại
Thân thể đã già nua nhưng tâm hồn còn nhỏ dại
Trong tai Stratovarius còn khó phai
Xa xa tiến lại gần ta là thỏ nai
Làm ta nhớ ai đó từng đến bên ta và đỏ tai
Trong ta sinh tử đã là lẽ thường hằng
Yêu những dốc núi và cả ngã rẽ đường bằng
Hoa nở trên ngọn núi tuyết tan bức tường trắng
Nơi những đôi mắt sói làm ta tưởng nắng
Cánh chim trắng làm ta tưởng trăng
Em đã từng làm ta tưởng rằng
Đây sự sinh sôi hay tàn phai đều thượng đẳng
Không đếm số ngụm ta uống nữa liều lượng chẳng
Có nghĩa lí gì khi là xăng để đôi chân được liêu xiêu trên đường thẳng
Như tâm trí cất cánh trên đường băng
Đắm trong bầu trời ngời sương giăng
Và trái tim không còn vương nặng