bình yên một mảnh mù khơi mắt nàng
bao giờ cho hết lang thang
vì đôi mắt ấm mỏng tang vô hình?
chẳng ai là kẻ đa tình
mà sao thương nhớ đóng đinh vào hồn
chẳng ai cần một nụ hôn
mà đem hết cả dại khôn kiếm tìm
đến khi hiểu trọn trái tim?
của lòng lại khép im lìm cõi xa
tình yêu ở lại hôm qua
ban mai đến chỉ đong nhoà nỗi đau
tình yêu ở lại phía sau
mà sao bước mãi dẫm nhàu tương lai?