bao giờ hết hạn hồn nhiên
biết đâu cóc thấy muộn phiền như đang
chẳng may mà có được nàng
biết đâu...
thôi...
kẻo lại mang sấm truyền
có những bài thơ tật nguyền
xác thân đủ cả
thừa nguyên
nỗi buồn
bao giờ hết nhớ cội nguồn
biết đâu như tiếng ngáy luồn qua đêm
bắt chước cả phố ngủ êm
mặc cho hậu thế nặng thêm nợ đời
bao giờ thì sẽ em ơi
tôi coi đời sống trò chơi mất còn
tại sao lại có trẻ con
để tôi sợ chúng héo hon vì mình
bao giờ tuyệt chủng hy sinh
không ai hiểu nghĩa hoà bình nữa đâu
thì em ơi cuối tinh cầu
vẫn tôi với mối tình đầu:
cơn điên
tôi điên trong những dịu hiền
tôi điên từ những ảo miền tha nhân
và điên bởi lẽ tôi cần
khi thằng tỉnh chẳng đỡ đần nhân gian
bao giờ tôi hoá dã man
để nhân loại hãi bạo tàn thiên tai
thương ai lại lặng lẽ mài
trái tim của một thiên tài rỉ hoen
thẳm sâu tôi chỉ nông choèn
sao em chẳng thể nào quen thật thà
bao giờ ngôn ngữ tan ca
vội vàng thay áo tràn ra cổng đời
đón tôi nhé ngữ ngôn ơi
cưỡi âm thanh để đến chơi sắc mầu
Bao Giờ bạn ở nơi đâu
hay là đợi lúc không cầu mà qua
tớ cầm hộ bạn món quà
của tim trồng được: mù loà tương lai
Giờ ơi tớ đúng hay sai
sao em chẳng cấy một vài sát na
vào đâu đó giữa bao la
để sau khi chết biết là ta đang
10.04.04