cho anh lánh thêm một lần vào Giới Ảo
để đớn đau thôi trỗi dậy gầm gào
nếu anh nhớ điên cuồng anh sẽ chết
mà chết thì thôi được sống khát khao
ở nơi ấy những nỗi đau kỳ dị
không có tên và không có gia đình
ở nơi ấy những hỗn mang mụ mị
không có đường và không có hy sinh
ở nơi ấy đúng và sai cũng ít
cảm hứng không hiểu cảm hứng là gì
tất thảy dường sinh tồn trong vô thức
cứ đi hoài không dừng được cứ đi
ở nơi ấy không có nhiều cảm xúc
chúng tự nhiên trong một lẽ bảo tồn
sống không sống nhưng chả bao giờ chết
ừ xa vời như hút hắt Ôzôn
cũng chả hiểu thế nào là Giới Ảo
chỉ viết chơi cho thôi tiếc thời giờ
anh ảo hỏi đây phải chăng là nó
thế giới này hay thế giới trong thơ?
22.11.03
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...