Em mang tôi đến giữa mùa xuân
Bao nhiêu giá rét đã sang tuần
Những chữ nhú ra bao chồi lộc
Em mang thơ đến giữa mùa xuân
Bao nhiêu năm tháng đã ngả xanh
Bao nhiêu đau đớn đã an lành
Hôm qua tôi thấy trong bóng tối
Những cây ánh sáng đã vươn cành
Em mang xuân đến giữa mùa tôi
Ánh mắt em như nắng hơ đồi
Đôi tay lướt khẽ như gỡ rối
Tôi ở lại và nỗi sợ trôi