im vỗ cánh mảnh hồn đà xây xước
thơ khóc thay nước mắt đã nguội rồi
vẽ ánh sáng bằng màu mực tối
ngón tay tìm hơi nấc rụng bờ môi
nhớ rong ruổi trên sợi dây kí ức
giữa bao la là những đóa gai đời
anh đi mãi vì anh không thể đợi
tiếng thở dài cứa đứt giọt buồn bơi
em như thể bài ca chưa phổ nhạc
ngập ngừng ngân nơi lồng ngực vụng về
anh cứ đập những nhịp yêu tàn phế
vì biết rằng trong gốm có pha lê
01.04.03