tôi và tôi gõ cửa tấm gương
không tài nào hoán vị cho nhau được
gõ đến khi tím bầm trầy xước
mới biết rằng không muốn thả nhau ra
ngày xưa tôi mua con cá chọi
cho nó đánh nhau với mình trong mảnh gương vỡ
một đối thủ không bao giờ khuất phục
khi nó bỏ đi vì mệt mỏi
nó không bao giờ biết
đối thủ của nó cũng biến mất
ngày trước tôi bế con chó nhỏ đến trước tấm gương lớn
nó quay đầu đi không dám nhìn
nó sợ bóng nó hay sợ bóng tôi?
về sau
cá chọi đánh nhau với cá chọi thật bị thương rồi chết
chó nhảy qua lan can tự tử cũng chết nốt
có lẽ nó sợ cái bóng của mình dưới toàn trăng là trăng?
rồi tôi kết luận
nếu không để làm đẹp
thì soi gương làm cái quái gì
những kẻ soi gương tìm mình
sớm hay muộn đều thất bại và chết
thà dành thời gian mà soi vào loài người và đất trời và hỗn hợp giữa hai thứ đó
hoặc nhắm mắt lại mà ngủ
loài người đi vắng
đất trời chói nắng
hỗn hợp tôi không ngủ được
biết làm gì
lại gõ cửa gương
đi tìm câu hỏi lúc chán chường
sau này
thế gian toàn cát bụi
hay toàn nước mắt
đau thương?
hỏi xong mới thấy con đường
sống sao cho thật bình thường vậy thôi
biết là phải sống thế rồi
nhưng em cứ để tôi ngồi ngó tôi
chả rung động chả bồi hồi
khoảng không ở giữa đành nhồi vô thơ
mai sau đọc lại bây giờ
thế nào chả hỏi ai khờ hơn ai
29.04.03
linh