Hà Nội vội được mà
Anh chạy ra hàng nước
Và bắc cầu Ô Thước
Bằng hai hạt hướng dương
Những phương tiện trên đường
Vừa đi vừa ngẫm nghĩ
Những điều không thú vị
Nên mặt chẳng rạng ngời
Anh thấy trên bầu trời
Không có ánh mắt khác
Dù người không độc ác
Nhưng người chẳng tin yêu
Đùi em lặn mất tiêu
Vào dòng người cơn lũ
Đâu còn ai giặt giũ
Bên lề đường nữa đâu
Hà Nội thiếu cả trâu
Ngựa, voi và hy vọng
Grafiti Thánh Gióng
Khắp mặt đường là xong
Hãy vội vã thong dong
Và cuống cuồng dịu mát
Để thấy xe cộ hát
Hem khó chịu gì đâu
Và nếu em bắt đầu
Một ngày bằng hơi thở
Đầy căng mà không trớ
Bởi định kiến
Thì sao?