Thế giới chẳng cần anh
Anh chẳng cần thế giới
Hai đứa cứ dỗi nhau
Rồi lại vui phơi phới
Mỗi ngày bao điều mới
Lại refresh đầu mình
Mỗi khi ngồi lặng thinh
Lại càng nhiều kết nối
Thế giới là bảo bối
Để anh học cách dùng
Cả khi dùng lung tung
Nó vẫn là bảo bối