Hai giờ chiều những đàn hươu chờ dài
Giai hờ chiều cho qua thời gian
Chúng ta ngồi lững lờ trong safari nghe Sifara
Đâu còn nhiều
Giờ cạnh em là một kẻ điêu còn nhầu
Đâu còn nhường khi tâm trạng cả hai đều đương còn nhầu
Nhưng ít ra vẫn khá hơn cảm giảm giác đâu còn đường
Chúng ta nên tích cực hơn khi mỗi ngày đương còn đầu
Xa giặng dừa xưa giặng già ấy chỉ cao ngang chân mình
Trên bãi cát sóng đà xoá vết nhưng lòng còn mang ân tình
Sang thân trình những ý tưởng nhưng em thấy không còn hấp dẫn
Đón chấp nhận việc người khác không chấp nhận mình là điều tôi không thể học
Tôi không thể khóc vì tôi đâu có buồn