← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 8 tháng 5, 2004
HÁI LÁ MƠ
bố tôi trồng những cây mơ thâm tâm người nghĩ làm thơ cũng vầy * lá mơ hoà hợp thịt cầy thơ hay chưa chắc hợp bầy tha nhân * tôi đần hay bố tôi đần? * (bố tôi chắc hiểu đôi phần bông lơn) đời phán: bất hiếu vô ơn thảo nào nghệ thuật cô đơn thấy mồ * bố tôi không có bịch bồ càng không nghiện ngập xô bồ tạp nham hay lam với lại hay làm thế nên người lọt đạo hàm mẹ tôi * mẹ tôi mưa gió nắng nôi ngày đêm vất vả không thôi vị nghề chả trách mà bố tôi mê xin ông bà ngoại cho về ở chung * tiếc là thời thế bét bung ai ai mà chẳng lạc lung ít nhiều thời đại thương mại chữ yêu mấy người tài sức đủ liều dấn thân suy ra cứ thế dần dần người ta cảm thấy không gần được nhau người ta quên hiểu nhau đau ngày càng thất lạc sắc màu tha nhân * đây là còn viết thơ vần viết thơ dạng khác dễ dân chẳng thèm phủ nhận dù chửa hề xem bảo làm sao nghệ sỹ chúng em không chán đời * cả một dân tộc hợt hời ...về cảm nghệ thuật ôi xời, thấy chưa chửa nghe hết một cơn mưa vội vàng chụp cái gáo dừa: phản thơ * thế này, thực chất bây giờ tớ đang ********* lại vờ vô vi bạn nào mà nghĩ thế thì yên tâm mà nghĩ thế đi, có điều một mai trong đẳng cấp yêu chợt bạn nghĩ khác nhưng tiêu tớ rồi chỉ còn xanh những cỏ thôi làm ơi chiết ********* khôi cho đời * nhiều khi thơ cóc cần thời nhưng thằng nghệ sỹ dễ rơi ngay đầu bạn không tìm thấy tớ đâu nếu không tập toẹ đi sâu vào mình * bố tôi tư chất thông minh mẹ tôi cũng thế, sinh linh cũng vầy thế nhưng để thấu cỏ cây phải huy động cả một bầy xôn xao * bài thơ đơn giản biết bao tại sao chẳng có bạn nào hiểu cho lại bảo ngạo mạn mồm to sao không tu tỉnh mà lo học hành chân lí: đời sống mong manh giá trị thực chất: chỉ mành treo chuông nhận thức: ông vua ở truồng tiến bộ: vẫn một tấn tuồng mẹ-con tớ tin là hy vọng còn thế nên tớ mới bào mòn qua thơ nhưng mấy ai hiểu bây giờ khi nhân loại một bầy khờ dễ thương rõ ràng chỉ một con đường khôn lên để đỡ chán chường nhau hơn đành rằng nghệ sỹ cô đơn ít ra cũng phải được mơn chút quyền trước bọn dốt nát huyên thuyên cậy vô học để lật thuyền nhân dân làm cho ai cũng bị đần xáo tung tất thảy muôn phần dở hay ví dụ bài xuất sắc này số đông dễ chỉ cau mày bĩu môi dân tình là nạn nhân thôi nạn nhân tập tục bôi vôi thật thà * khi bố mẹ hiểu rằng là thơ tôi hướng tới mái nhà bình yên xung quanh giảm thiểu người điên có khi tôi đã về miền mông lung * nghệ thuật không phải anh hùng nhưng truyền nguyên tử bao dung vào đời nghệ thuật không phải trò chơi mà là sâu hoắm chân trời bơ vơ tặng cho đời những bất ngờ chỉ mong đời bớt hững hờ hơn thôi nghệ thuật là những mồ côi thèm đến thắt ruột sinh sôi nụ cười nghệ thuật không cứu loài người chỉ gieo tâm thức rượi rười yêu nhau yêu là hiểu để đỡ đau thế là đã cứu con tàu thời gian 13.04.04

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →