← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 28 tháng 10, 2013
Hại não nè Bạn tự hỏi mình: Mình/mày có tâm thần phân liệt hem? Giả sử bạn hem đùa với mình, bạn nói thật lòng: Hem! Thì đấy là cái thật lòng của nhân cách nào? Giả sử bạn nghĩ mình đùa với mình mà nói: Có Thì nhỡ cái bạn tưởng đùa là thật thì sao? Nếu hem hem có có là vô thường Thì bạn chớp nháy liên tục: EM ĐI TỪ a ĐẾN b (trạng thái đang) là a, (trạng thái đang) là b = là a - (một số tế bào đã chết chứa thông tin chúng mang theo cùng cái chết) + (1 số tế bào được sinh ra chứa thông tin được nạp qua di truyền và thông tin do cảm xúc của bản thể duy nhất của các tế bào ấy trải nghiệm) `,'- Kết luận: Bạn đã tìm ra bạn phân liệt hay chưa chưa? Chưa, nếu bạn chết trong câu chuyện mà không tin rằng mình đang sống bằng chính bản thân mình, không cảm nhận được một điều hiển nhiên là mình có thật, cơ thể bạn đang hớn hở hô hấp. Bạn thiếu tự tin về mình quá, đúng hem? Nhưng tự tin vào mình quá thì bạn tạo bởi niềm tin à? Bạn tạo bởi niềm tin của bạn à? Vậy niềm tin của bạn tạo ra vật chất là bạn à? `,'- Bạn càng tin mình là Micheal Jackson và càng tin hắn phải khổ luyện thế nào thì bạn tập nhảy càng giống MJ. Cái con người b của bạn khi thành công với điệu nhảy (sau một thời gian ý nghĩ/ý chí "phải học bằng được" cho phép bộ não chỉ huy, bắt bạn phải nuôi trình lùn của bạn lớn thành trình nhảy của MJ) khác hẳn khối vật chất a hem làm bạn hài lòng vì chưa nhảy hay được giống MJ, đúng hem? Cái này bạn Teach me vietnamese nói rất hay. Nhưng nếu tinh thần bạn không đủ tự tin và yêu sáng tạo, bạn chỉ cần nhảy được giống MJ là đủ, vì điều đó bù đắp khao khát được khán giả ồ de như với MJ. -> Bạn thích thành công để người khác chiêm ngưỡng mình hơn là để xong một việc, tìm đến công việc mới cho mình luôn vận động. `,'- Theo mình thì thần tượng là động lực để bạn chủ động, hè hè. Thần tượng lạ cái làm tim bạn rung động, làm được vậy thì được thần tượng là đúng roài, nạp cho bạn đầy năng lượng yêu thương, yêu thích. Nên không phải xấu hổ khi tim bạn rung động trước thần tượng Sách Nguyễn Thế Hoàng Linh, hề hề. Thần tượng là cái bạn học để làm một bước nhảy khi bạn chưa tự tin để nhảy bừa. Có thể dẫm vào vết chân để nhảy đến bước thứ 10. Nhưng nếu bước thứ 11, bạn không thấy nhàm chán hoặc đơn giản là không tự tin hơn để nhảy khác quãng đi, bạn cần nhận ra BẠN RẤT TỰ TIN VÀO SỨC SÁNG TẠO CỦA MÌNH. Nói đúng logic thông thường thì phải là BẠN ĐANG KHÔNG TỰ TIN VÀO SỨC SÁNG TẠO CỦA MÌNH chứ? Thoai, logic gì mà cuối cùng kết quả là tự ti thì logic làm quái giề. Cứ tự tin vào sức sáng tạo của mình bừa đê. `,'- Có một cô bé lớp 1 khi mình đặt mấy cái bánh và cốc trên bàn làm con hổ, con bò, bó cỏ, bác nông dân và con thuyền và đố bài toán: Mỗi lần đi sang sông, bác nông dân chỉ được lái thuyền chở 1 thứ theo, làm sao để đưa cả 3 thứ sang sông mà không xảy ra tình trạng con hổ ăn con bò hoặc con bò ăn bó cỏ. Cô bé hiểu rất nhanh và thử các lần chở nhưng chưa ổn. Cô bé bèn kêu aaa, chạy nhảy một hồi rồi quay lại bỏ cái bánh hình bó cỏ đi, bảo: "Con không thích bài toán có cái này". Rồi rất nhanh tay, cho con trâu lên thuyền, rồi quay lại, chở con hổ sang. Tại sao cứ cố ép theo đáp án mà không tặng lời khen cho trẻ khi nó biết giải bài toán của đời mình: Tự giải tỏa cơn đau đầu cho mình. Tại sao con người thông minh vậy mà lại bị đau đầu khổ hơn con vật? Thế là ngu chứ sao. Lần này vẫn hem chửi độc giả ngu, chửi con người nói chung thoai. Như vầy, muốn thông minh lên bằng con vật về khả năng tự chữa bệnh và muốn đỡ tiền thuốc thang cho con cái thì thì phải dành nhiều lời khen tặng hơn chê bai. Vì lời khen không phải là nịnh mà là lời khen xứng đáng cho sáng tạo của trẻ em, điều chúng ta toàn dễ dàng đánh mất khi lớn lên và chúng ta tạo ra hệ thống lý luận cho sáng tạo để dán mác cho những bức tranh, lối viết, lối hát rập khuôn mà nói đơn giản là vô hồn. Chúng ta mải lí luận và não bị bám vào lí luận, bị sợ hãi lí luận mà cảm xúc hem dám đi tiếp. Ta làm hụt hẫng quá trình biến đổi tự nhiên trong ta bằng nỗi sợ (có lẽ là hem tự nhiên bằng). Và ta đi như mộng du quanh thế giới ngôn ngữ hạn hẹp mà ta chấp nhận bị cài đặt và sự yếu nhược của tinh thần hài lòng với nó. Viết nhiều hơi mệt roài, nghỉ tay uống nước phát. `,'- Đại khái là: Bạn chỉ cần tin mình là mình là đủ. Nhưng cái mình ấy sẽ khác đi khi bạn thay đổi suy nghĩ vì suy nghĩ đẹp sẽ làm rạng rỡ khuôn mặt bạn, sẽ cho các cơ mặt đi du lịch ở vị trí chưa từng đến. Nếu bạn tốt, bạn cần tin mình là người tốt, điều đó tốt với bạn nếu bạn hem tốt. Tốt nhất là cứ nghĩ mình tốt và từ đó, được động viên, sống tốt hơn đê. Cũng như bạn tự tin mình là người sáng tạo đê, đợt trước mình chửi bạn ngu bạn hem tin roài, giờ tin mình một lần khi nói bạn là người tốt và người sáng tạo đê. Nhưng bạn cần đối chiếu với tác phẩm sáng tạo của nhiều người khác và coi hưng phấn họ đem lại là một sự cho nhận trong ngành sáng tạo. Bởi bạn tự tin bạn không bị lún vào đầm lầy của những vết chân. Nhưng nếu bạn không ở trong trạng thái thả lỏng trước cái đẹp thì một điều gì đó trong bạn dập tắt cảm hứng của bạn trước tác phẩm của người khác. Như vậy, bạn đang không để sự tự tin lớn theo thẩm mỹ của bạn, bạn bị nó bóp chết từ quá sớm.
Xem thêm tác phẩm khác →