Ham muốn phục thù tạo nên một ngục tù nhốt tâm trí của ta vào đó
Nên anh ít khi thù tên nào đó
Anh ít khi thù tên nào khó vì tên của nó khó nhớ là anh đang thù ai
Ai mang thù dai làm mùa thu dài hơn
Vài cơn mưa phùn dài hơn cưa cùn
Mải hờn em có quên cả cơm
Quên cả rơm không thu hoạch nốt làm đồng lúa cứ vàng mãi
“Hứ!” nàng mãi nói khi tôi hỏi câu tôi khó lòng vãi mới thử sang tai
“Seen” là thứ duy nhất mà nàng gửi sang ai
Làm tôi tự hỏi: “Hử, đang sai?”