hắn là con ếch
trong đáy giếng địa cầu
muốn bay ra ngoài của ngoài vũ trụ
tạo hoá không cho cánh
tìm đâu?
hắn vẫn là con ếch
cho đến khi nhận ra
cái đáy giếng của mình mênh mông đáng sợ
lang thang nghìn đời
có hiểu trọn nó không?
ngoài vũ trụ kia
nhìn vào miệng giếng
có hiểu nó bằng hắn hiểu mặt trời xa?
con ếch cũng biết sợ ma
loài ma ếch len lỏi trong tối tăm xuẩn ngốc và vị kỷ
ếch đôi khi cúi đầu triết lí:
mùa xuân có đến được mọi nơi
hãy cũng chỉ như mưa rơi
thoả khát nơi này nơi kia khản cổ
mùa xuân có phải trò sổ số
mua muôn mùa đông chưa chắc trúng được xuân
mùa xuân có đẹp như mùa xuân
khi mùa xuân nọ hẹn về mà gian dối
ai bảo mùa xuân vô tội
nhưng mà thôi cứ chờ chờ mùa xuân
con ếch biết mình là ếch
ngày kia xấu hổ điên cuồng
rồi một ngày bình tâm lại
ộp cười ta sống không suông
hắn là con ếch
nơi miệng giếng trơ trọi lạ lùng
bên trên ngày ngày chỉ thấy
hư vô tán tỉnh phù dung
hắn là con ếch
nhưng không phải tôi
tôi là một con ếch khác
dưới một trong những đáy của đáy giếng hắn
tôi vẫn là con ếch
cho đến khi nhận ra
cái mặt trời bằng vung của mình
hoá ra là cái mông của
con ếch bên trên
26.08.04