← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 9 tháng 12, 2004
HẮN
hắn là con ếch trong đáy giếng địa cầu muốn bay ra ngoài của ngoài vũ trụ tạo hoá không cho cánh tìm đâu? hắn vẫn là con ếch cho đến khi nhận ra cái đáy giếng của mình mênh mông đáng sợ lang thang nghìn đời có hiểu trọn nó không? ngoài vũ trụ kia nhìn vào miệng giếng có hiểu nó bằng hắn hiểu mặt trời xa? con ếch cũng biết sợ ma loài ma ếch len lỏi trong tối tăm xuẩn ngốc và vị kỷ ếch đôi khi cúi đầu triết lí: mùa xuân có đến được mọi nơi hãy cũng chỉ như mưa rơi thoả khát nơi này nơi kia khản cổ mùa xuân có phải trò sổ số mua muôn mùa đông chưa chắc trúng được xuân mùa xuân có đẹp như mùa xuân khi mùa xuân nọ hẹn về mà gian dối ai bảo mùa xuân vô tội nhưng mà thôi cứ chờ chờ mùa xuân con ếch biết mình là ếch ngày kia xấu hổ điên cuồng rồi một ngày bình tâm lại ộp cười ta sống không suông hắn là con ếch nơi miệng giếng trơ trọi lạ lùng bên trên ngày ngày chỉ thấy hư vô tán tỉnh phù dung hắn là con ếch nhưng không phải tôi tôi là một con ếch khác dưới một trong những đáy của đáy giếng hắn tôi vẫn là con ếch cho đến khi nhận ra cái mặt trời bằng vung của mình hoá ra là cái mông của con ếch bên trên 26.08.04 ================================================= Bác Quan_Di_Ngo, Còn nhiều dịp mà, cố khoẻ để cho có nhiều dịp Bạn iU, Không phải động viên tôi, tôi biết mình bị chê là đúng bài rồi. Cách đây lâu lẩu lầu lâu, có thằng đồng đội ghi được một bàn thắng đẹp. Ghi xong bị tôi chửi: Quả đấy theo sách vở phải chuyền, ai cho phép độc diễn, như vầy là sai chiến thuật. Cả bọn vừa chưởi vừa cười tíu tít. Nếu bị chê can tội thay vì đồng diễn tập thể lại đi đột cá phá nhân thì cũng đành im lặng mà ngậm cười hối lỗi. Bị chê thì sợ gì, chỉ sợ không biết bị chê cái gì. Sợ nhất là bị chê có cái tướng xua gái rồi tin đồn cứ thế truyền lan...

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →