← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 17 tháng 5, 2006
Hắn âm thầm tua lại cảnh tượng hắn cùng vợ chứng kiến trong một siêu thị khác: M
Hắn âm thầm tua lại cảnh tượng hắn cùng vợ chứng kiến trong một siêu thị khác: Một thằng bé bị mẹ nó giằng cái ô tô khỏi tay. Nó gào khóc và cố giữ thật chặt. Mẹ nó bặm môi nghiến răng bẻ từng ngón tay của con mình để lấy ra. Vừa bẻ tay con, người mẹ vừa lặp đi lặp lại: - Tao đã dặn muốn cái gì phải hỏi mẹ, không được lấy cơ mà. Sao mày lại hư như thế chứ. Nhà thì có thiếu gì đâu. Ra khỏi siêu thị, vợ hắn bảo: - Mình sẽ không để con mình như thế, anh nhỉ. - Nhỡ anh vô sinh thì sao? - Chẳng sao cả. Nhưng nếu mình có con, nó sẽ giống anh. - Ngày bé anh cũng ăn cắp đấy. Mà nếu mình có con, anh chả yên tâm để trường lớp dạy dỗ nó tí nào. Khéo anh phải tự dạy nó ở nhà. Nhưng nếu thế, nó sẽ không được va chạm với những điều lũ trẻ khác va chạm, không được sống trong những môi trường đa dạng về tính cách. - Thế thì mình sẽ truyền cho nó sức khỏe, ý chí và sự hiểu biết để nó đủ sức sống trong nhiều môi trường và tự quyết định hướng đi của đời nó. Em biết là khó nhưng mình làm được mà. - Vợ anh thông minh thế. - Em thấy ghét bà lúc nãy quá. Có gì về nhà dạy con, việc gì phải bù lu bù loa oang oang khắp siêu thị. Lại còn bẻ tay thằng bé rõ đau. Dã man kinh khủng. - Bà ấy không định dạy con. Bà ấy đang thanh minh với đám đông là bà ấy vô can. Và cố chứng tỏ sự vô can ấy bằng dẫn chứng là nhà mình giầu không cần ăn cắp. Bà ấy không cần biết cái gì đang diễn ra trong đứa trẻ. Bà ấy chỉ cần giật món đồ chơi khỏi tay nó để trả lại như hùa vào đám đông kết tội nó, để rồi nhanh chóng ra về với một phẩm giá thanh sạch không dính líu gì đến đứa trẻ tội lỗi. Nhưng tất cả những biểu hiện hung hăng, sống sượng trong cả ngôn từ và cử chỉ của bà ta chỉ chứng tỏ với anh rằng đó là một người mẹ cực kỳ ích kỷ. Vì mình, bà ta sẵn sàng cô lập đứa trẻ đang hết sức tiếc nuối, lạc lõng và không hiểu cái gì đang diễn ra. Bà ta tước đoạt sự sở hữu cái không phải của nó khỏi tay đứa trẻ nhưng cách tước đoạt của bà ta lại cho thấy bà ta cho mình quyền sở hữu đứa trẻ. Với sự ích kỷ thô bạo ấy, anh ngờ rằng bà ta không bao giờ dám thú nhận chính điều đó đã gián tiếp tạo nên hành động xấu của đứa trẻ. Nó bị dạy dỗ hoàn toàn lệch lạc về sự sở hữu, phẩm giá và tình yêu thương. Trong sự đều đều của cuộc sống, tội lỗi ấy khó bị lộ mặt, nó vẫn mang mặt nạ tình thương hoặc chỉ là một tình thương nhàn nhạt. Nhưng một khi sự cố xảy ra, tất cả sẽ bị bóc trần. - Em nghĩ những bà mẹ như thế không nhiều. - Anh không phủ nhận tình mẫu tử. Anh không biết những lúc đứa trẻ ốm đau thì bà mẹ đó chăm sóc, xót xa cho nó thế nào. Sự hy sinh của người mẹ lúc đó có thể phủ định tất cả các suy luận của anh, kẻ ngoài cuộc chỉ gặp gỡ một lát cắt trong quan hệ mẹ con nhà ấy. Nhưng qua những biểu hiện quá thô bạo và kệch cỡm của bà ấy, anh thật khó hy vọng là anh sai. Anh thấy sợ hãi cho tương lai của nó. Anh sợ cho cả tương lai của con mình khi sẽ sống cùng những đứa trẻ bị tiêm nhầm thuốc tình thương như thế. Nó có bị tiêm nhiễm từ những đứa trẻ ấy không? Nó có thay đổi được chúng không? Nó có thể tìm được những sự an lành khi không thay đổi nổi? Nhớ lại đến đó, hắn chợt nhận ra từ rất lâu rồi, hắn e sợ cho đứa con có thể được sinh ra. Hắn băn khoăn có nên sinh nó ra không vì hắn thiếu một khả năng để bảo vệ nó như ông giám đốc vừa bỏ lại đám đông. Hắn đã muốn làm gì đó cho thằng bé trong siêu thị, đã muốn nói những suy nghĩ của hắn với mẹ nó; nhưng hắn không có đủ sức mạnh của địa vị, sự can đảm cũng như sự khôn khéo như người đàn ông kia. Hắn không tự tin điều hắn làm có thể đem lại sự tích cực cho dù mong muốn của hắn là tích cực. Người đàn ông có lẽ từng trải hơn hắn khi ông ta hiểu sự phê phán thẳng thừng không có tác dụng thay đổi người không sẵn sàng nhận nó. Ông ta dùng sức mạnh của lời lẽ yêu thương và hứa hẹn những sự trừng phạt nếu nó không được tôn trọng. Nếu ông ta ở đó, biết đâu, thằng bé đã được cứu rỗi phần nào dù nó không được sinh ra và nuôi dưỡng bằng tình yêu. Không hẳn? Hắn không cảm thấy mình nhỏ bé hơn người đàn ông kia. Khi cần, hắn cũng có thể trở nên mạnh mẽ như vậy. Tại sao hắn lại kéo vợ bỏ đi? Mong muốn che chở cho thằng bé quá mong manh? Hay hắn đã không còn tin vào việc có thể thuyết phục một người yêu thương người khác, không còn tin thằng bé có thể cảm nhận sự an ủi chớp nhoáng khi nó đang ở trong một trạng thái không thể hiểu nổi con người? Vì thế, hắn sợ hắn không yêu con mình đủ để nó cảm thấy hạnh phúc khi mà hắn luôn chỉ đi lạc trong những hoài nghi và dự cảm mơ hồ? Hắn sợ tạo ra một sinh linh phải sống cuộc đời bất hạnh. - Em tin em sẽ yêu con, anh cũng thế. Khi có đứa con, tức khắc mình sẽ biết che chở nó. Bởi vì, bản thân đứa trẻ là một động lực, một sức mạnh. Anh lo lắng là anh không coi đứa trẻ là một điều kì diệu, mà anh biết nó là điều kì diệu cơ mà, nên anh đừng lo lắng nhé. Hắn thấy biết ơn vợ nhưng không hoàn toàn tin vào điều đó. ... (còn...)

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →