Nhớ ông Nguyễn Khuyến câu vài con heo
Ngồi bên anh là con mèo
Anh đọc cho nó gõ theo từng dòng :"D
Ngồi quanh anh là căn phòng
Căn phòng thủ thỉ: Đừng hòng thoát ra
Từ đây đến đó bao xa
Bao xa cũng được, anh thà ở đây
Trong anh lười sống thành bầy
Như con người đến lấp đầy không gian
Em à, anh muốn từ quan
Nhưng không ngoi được lên quan để từ T.T
Cuộc đời này chán bỏ xừ
Em làm ơn hãy bảo ừ đi tôi
Cuộc đời chán quá đi thôi
Chỉ kêu không chán, kêu rồi lại kêu
Tạo Hóa thật là trớ trêu
Hàng ngày vừa trớ vừa trêu con người
Hình như là em biết cười
Và em biết đếm đến mười phải không
Bao giờ cho đến mùa đông
Đến rồi còn hỏi, ông không bình thường
Hôm nay không phải đến trường
Anh ngồi như nắng trên tường câu like
Điều gì là đúng là sai
Sao anh biết được, học bài đi em
Thế gian có gì đáng xem
Đồng hồ em ạ, không thèm thì thôi
Tại sao cuộc đời cứ trôi
Sáng ra em đã tè rồi đúng không