Khi tiết trời trở lạnh
Em có hạnh phúc không
Hạnh phúc kiếm đất trồng
Là tâm hồn em đó
Những hạt mầm nho nhỏ
Của cảm xúc mọc lên
Theo tôi thì em nên
Trồng thật nhiều hạnh phúc
Bởi vô vàn cảm xúc
Như cây cối trong đầu
Cây nào được trồng lâu
Sẽ toả ra bóng mát
Mỗi lần vui một hạt
Hạnh phúc sẽ nẩy mầm
Em hãy vui âm thầm
Với bao điều đẹp đẽ
Để khi buồn khe khẽ
Như rừng rậm mọc lên
Khu rừng vui kế bên
Vẫn không ngừng đâm nhánh
Hạnh phúc hay bất hạnh
Đều sẽ đến và đi
Em giữ lại được gì
Những hạt mầm của chúng
Trong đầu tôi thung lũng
Của hạnh phúc mênh mông
Còn buồn là dòng sông
Uốn quanh thung lũng đó
Tôi giúp em thật khó
Em hãy tự giúp mình
Chỉ em đủ thông minh
Nuôi tâm hồn em lớn