Như bóng nắng và cánh hoa trên vai người già
Bản thân từ ngữ phải là sự tĩnh lặng
Đó là lúc cứu rỗi nhất
Vì mọi thứ được gắn với mặt đất
Bằng nỗ lực
Nỗ lực là trọng lực
Không chờ mày vỗ tay
Ngày mai tao phải dậy
Bảo vệ điều gì đây
Đôi khi điều đó mờ
Nhưng từng dòng trí nhớ
Những lát nước gạt qua
Ánh nắng của toà nhà