← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 4 tháng 12, 2004
Hic, cảm ơn những thịnh tình.
Cụm từ "em bé 20 tuổi" gợi một số điều. 20 tuổi vẫn được coi như đứa trẻ thì cũng hay lắm chứ. Nhưng trong cuộc sống này, ngay những đứa trẻ sơ sinh cũng đã phải chịu nhiều sự thiếu chăm sóc... Coi 20 tuổi nói chung mà vẫn thuộc hàng em bé thì xảy ra một mối quan hệ nhân-quả. Nhân: đánh giá những người 20 nói chung ở một tầm thấp. Quả: sự đánh giá ấy khi trở thành một văn hoá kiểu hiển nhiên của cả cộng đồng sẽ tạo cho những người tuổi 20 (mà không có chính kiến) một tâm thế chấp nhận sự đánh giá ấy, từ đó, đâm ra ỷ lại rằng ta vẫn còn là em bé, ta chưa phải nghĩ suy gì; hoặc đâm ra bất mãn vì phải "ngồi chiếu dưới" mà sinh phá hoại Cũng có người được khích tướng mà toả sáng nhưng xác suất này chắc không nhiều. Con người vẫn phát triển nhanh và ít bị phản ứng phụ hơn khi được dùng liều thuốc tôn trọng. Người 20, ở thời đại này, nhất là ở Việt Nam, nếu tự coi mình thuộc hàng em bé chỉ việc học chăm, ăn no ngủ kỹ thì có lẽ, đang ăn lẹm vào vốn liếng thời gian yên bình của những đứa trẻ khác. Càng đông người 20 yên tâm vui sống trong thế giới thực sự cần động não này thì những thế hệ tiếp theo sẽ càng mất tuổi thơ quá sớm. Làm sao để vừa sống hồn nhiên để khoẻ mạnh và sung sức lao động, vừa âu lo với thương tích muôn loài? Đó luôn là một câu hỏi về sự dung hoà mâu thuẫn cho tất cả mọi người. "Tậu trâu, lấy vợ, làm nhà Xong ba việc ấy mới là đàn ông" 3 việc ấy tôi đều chưa làm được, qua tuổi 20 đã 2 năm rồi mà vẫn chưa làm được, trong khi, nhiều thanh niên Việt Nam ít hơn tuổi tôi nhiều đã phải sớm bươn chải. Gọi tôi là em bé là đáng lắm, nhưng hãy gọi riêng kẻ kém cỏi tôi thôi

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →