*
Hiện tại là điều mà bạn không thể không thấy
Quá khứ là thứ ta thấy xa rồi đây
Tương lai có được xếp bởi những viên gạch mà ta đã thấy
Em hỏi anh băn khoăn gì mà kỳ vậy
Anh chỉ muốn nói anh đang ở đây
Trong thư em viết nắn nót dấu phẩy
Trong câu “Bye, chúc anh nhảy dây”
Những sợi dây là điều vượt khỏi tầm nhìn của con rối
Em thấy trên người có nhiều sợi dây hơn thời son rỗi
Em thấy trên đời bây giờ chỉ còn mỗi
Những nghĩa vụ
Chúng ta đã trở thành những công cụ
Em nói mà cười 0 1 nụ
Như một sớm mùa đông chúng ta đứng trông mụ
Gió bấc làm ôxy muốn ngưng tụ
Hiện tại là điều đang chứa bạn
Có bạn là có hiện tại sạn
Quá khứ là một kho lưu trữ
Tương lai là một bức thư
Em nói anh không hợp với phụ nữ
Bởi vì anh quá mải chơi chữ
Nhưng đó là danh dự
Em làm sao hiểu được những canh tu từ
Thất bại trong ứ hự
Rác là những chữ
Lạc đà đứng hứ
Lag nha đừng cử động vì cử động cũng không khỏi lag
Mỏi tag tag gì mà lag cả hệ thống không ra thể thống đừng tag kẻo lag cả hệ thống tắc đường một đống thắc mắc bị tắc mà tưởng cống
Em nghĩ mình là tổng thống
Em có hiểu thế giới này là trống rỗng
Em có hiểu thế giới này là dấm bỗng
Em có hiểu ghế mời này là đấm bốc
Em nghĩ mình không ngốc
Vậy sao em lại chốc chốc
Lướt điện thoại trà sữa lún ở cốc
Mà nữa sún hở ngốc
Thở dốc khi chở em qua con dốc
Mở tốc nghỉ thở em xuống đi bộ ngoa không talk
Em như một bông hoa không hót
Những lời đường mật từ nay qua không rót
Em như nhót chín trên cành giờ qua đi qua chỉ nuốt nước bọt
Vì em vẫn hot
Đầu óc của em vẫn tốt
Qua không đòi quà chỉ cho em nhẫn nốt
Lẫn lộn
Là điều ta thường thấy khi trí óc bận rộn
Nhận vốn
Là điều ta ít thấy khi khốn đốn
Chân côn là điều em cần chú ý khi qua thôn
Đi qua ngôn ngữ em có thấy nghi ra khôn
Mãi bên nhau bạn nhé gọi mấy ai phi ra luôn
Hiện tại đâu chỉ nỗi phiền muộn
Hiện tại đâu chỉ gối tiền cuộn
Hiện tại đâu chỉ tối liền muộn
Rồi biển luôn vỗ về ta lối thiền muộn
Rồi biển cuốn đi những phiền muộn