ai âm thầm nhặt mảnh vỡ trong đêm
bông hoa đỏ rơi khác bông hoa trắng
sự lặng im của mưa thì đắng
sự lặng im của gió thì xanh
không ai hay điều gì đó ngồi canh
cho mảnh vỡ không làm đau ai đó
để dịu dàng Không đi vào trong Có
rất nhịp nhàng tan chảy thời gian
mảnh vỡ làm chảy máu chiếc bàn
nó co khẽ chiếc chân thanh thản khóc
như khi còn là một cây lóc nhóc
lạ lùng nhìn chiếc lá rụng đầu tiên
26.7.06