Buổi chiều ôi thật là hoang hoải
Có ai từng tiếc những buổi chiều
Cảm giác như tay chân uể oải
Trí nhớ như là những con hươu
Đi lang thang mãi trong tiềm thức
Lấp ló đằng sau những thân nâu
Móng gõ nhịp đều qua lạch nước
Tai dỏng theo vài tiếng chim sâu
Thời tiết cũng như người, buồn ngủ
Tại sao cứ phải thức quanh ta
Anh nguyện sống trong hem thời tiết
Nếu mà em ủ ấm cho da
Nếu mà em ủ ấm cho qua
Qua cũng vẫn coi đó là quà
Dẫu "quá là ầm" thì ầm ĩ
Cũng là tính chất của muôn hoa
4.7.14