đã từ lâu rồi
đứa trẻ muốn khóc
nó cảm thấy ngột ngạt
muốn phá tan bầu không khí đặc quánh bằng nước mắt
nhưng nó sợ mẹ sẽ khóc theo
và chẳng bao giờ ngừng được nữa
cũng từ lâu rồi
đứa trẻ muốn được hát
khi hiếm hoi có những cơn gió mát
xoa nhẹ lên tay
nhưng nó sợ những người hàng xóm sẽ xồ sang
và mẹ lại lặng im trong chiếc bóng
và mới đây thôi
đứa trẻ muốn trở thành người lớn
những lúc nhìn mẹ bé dần đi
nhưng hay cánh tay nó như đám rễ không tìm ra chất sống
và ngay lúc này
khi đứa trẻ đang phá toang một ô cửa kính
tôi chẳng thể nói khác hơn
đó vẫn là một sự hy sinh
2002
...có khi yêu đến xế chiều
cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...