← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 24 tháng 6, 2016
Đi chơi
Tận cùng của sự chính xác Chỉ là những chuyện bình thường Thiên nhiên bình thường, chính xác Ngày ngày khốn kiếp, dễ thương Vũ trụ đang trôi chính xác Bỗng dưng xuất hiện muôn loài Sản sinh vô vàn tâm tính Rồi thành cát bụi cho oai Nhưng trước khi thành cát bụi Con người cố gắng đủ điều Muốn mình đổi thay thế giới Cố hoài, cố mãi rồi tiêu Trong cái guồng quay chính xác Có bao gồm cả con người? Những con người không chính xác Đều trong mục đích của ngươi? Ta tự hỏi ngươi, vũ trụ Rằng mi thực sự muốn gì? Sự chính xác như ánh sáng Làm gì với sự trôi đi? Bên trong mục đích lớn ấy Chúng ta sai hẹn mỗi ngày Chúng ta làm ăn thất bại Chúng ta chờ sự rủi may Chúng ta sống không mục đích Chúng ta tán chuyện bên hồ Chúng ta lập ra kế hoạch Để làm gì với hư vô? Những sự nhỏ nhoi, hữu hạn Chúng ta, tâm ý của mình Thế gian mỗi người một tính Làm xao nhãng cả hành tinh Con người diệu kỳ, phong phú Dù mang kiêu hãnh đầy mình Ném mẩu giấy vào sọt rác Ném không chính xác, vô minh Em hẹn, em không chính xác Em kêu phụ nữ ấy mà Những quy luật trong vũ trụ Chắc trừ hội phụ nữ ra Chúng ta ngày càng chính xác Càng đi đến điểm tận cùng Con người là loài vật chất Mang hình dạng rất ung dung Rồi mai chúng ta thoát xác Mang hình dạng theo ý mình Lúc đó nếu anh còn sống Chỉ cần vẫn vậy, im thinh Bởi anh hiểu sự quý giá Của từng giây phút bình thường Sống một cuộc đời đơn giản Để chờ vũ trụ tăng lương Chỉ cần mỗi khi thức giấc Nắng in tán lá lên giường Những điều này không chính xác Chỉ là chính xác tương đương Ảnh chụp chiều nay.
Xem thêm tác phẩm khác →