- I?Tm not persuading you. I?Tm not wasting my life.
- Thanh, don?Tt shout at me. Thanh, em không hiểu. Em có nhìn thấy khuôn mặt vô hồn của cô gái hôm nọ không? Em có can thiệp hay không thì đó vẫn là một khuôn mặt vô hồn. Mọi thứ đều đã muộn. Chúng ta không thể can thiệp mọi sự xấu xa trước khi nó xảy ra. Thậm chí, sự can thiệp của ta có thể khiến mọi sự tồi tệ hơn. Em hãy tưởng tượng khi tôi đưa những bức ảnh chụp hôm nọ cho đại sứ quán nước tôi với mong muốn nhân quyền được bảo vệ, có thể nó lại được dùng để kích động thù hận hay trở thành một cái cớ để cấm vận, gây chiến.
- Thầy mới là người không hiểu ý em. Em muốn làm điều gì mà em lựa chọn trước khi em cũng như thầy. Vâng, em hành động bằng sự thiếu hiểu biết của em. Nhưng em không muốn khi em hiểu biết hơn, em đã có thói quen không hành động. Chính thầy cũng nói có những kinh nghiệm mà người ta chỉ có được khi tự trải, có những nhận thức không phụ thuộc vào tuổi tác cơ mà.
- Thôi được, tôi không thể bắt em suy nghĩ theo cách của tôi. Giữa chúng ta có một độ vênh về thời gian, văn hóa, thông tin, giới tính... Thanh ạ, em đã nói vậy thì em cứ sống theo cách đó đi, ít ra, nó cũng khiến em ham học hỏi hơn. Đến lúc nào đó, em tìm giúp tôi cách phân biệt đâu là nỗi khổ đâu là hạnh phúc của kẻ hành hạ và kẻ bị hành hạ. Trong lúc bị kéo lê, cô gái nghĩ về người thân hay chỉ đang nghĩ về cuộc kéo lên hay không còn nghĩ gì cả? Cô ta có háo hức khi xem một cuộc kéo lê mà nạn nhân không phải là mình? Khuôn mặt vô hồn kia là kết quả của điều gì? Của nỗi nhục nhã, căm ghét, lo sợ đến cùng cực? Hay của khoái cảm buông xuôi mọi thứ? Mặc kệ, mặc kệ ta, mặc kệ tất cả? Lúc chứng kiến cảnh tượng đó, tôi bỗng có khoái cảm ấy và tôi tự hỏi có phải nó từ cô gái và đám đông nhập vào tôi?
- Hôm nay thầy xa lạ quá. Càng ngày em càng thấy thầy xa lạ.
(còn)
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗