anh vẫn đợi điều anh sẽ viết
như nắng tan cho đến lúc nắng tàn
em có biết dù người làm em dốt
trên dòng người vẫn nở đóa hoa lan
cứ tưởng tượng đầu ta là ống cống
chở tối tăm hệ thống đã đổ vào
thì em ạ anh vẫn còn đôi mắt
đôi tai và mũi nhận ánh trăng sao
thì em ạ anh vẫn còn chiếc lưỡi
dế nếm sương trên mỗi sợi lông tơ
đôi tay để viết vào em nỗi sợ
và chở che bằng lực ngây khờ
dù em ạ trái tim anh đần độn
vì lỡ thông ống cống với cái đầu
nên cảm nhận có khi bằng thù hận
anh vẫn không hề giận em đâu
12.7.12