Khéo phải ăn nốt bánh mỳ
Kẻo mai hết hạn bỏ đi phí tiền
Lời anh nói thật hồn nhiên
Làm tôi thấy mến thanh niên như vầy
Một hôm bụng tôi bị đầy
Ăn không hết suất anh gây sự liền
Điều anh tiếc chỉ là tiền
Chứ tôi anh chỉ ưu tiên lúc cần
Người như anh chiếm một phần
Rất to trải khắp cả nhân loại này
Lấy chồng còn quá rủi may
Trách gì bầm tím tôi hay lô đề