← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 31 tháng 5, 2003
II.
Hôm qua, chiều, trời u ám, lơ mơ mưa. Gọi điện hỏi ông anh họ: Chiều này vẫn đá bóng bình thường chứ ạ? Ờ! Hôm nay hình như không đá đấu, anh em đá với nhau thôi. Thế em ra thẳng sân luôn! Ờ! Đi. Trôi vi vu trên phố phường. Đèn đỏ. Dừng lại. Đèn xanh. Đi. Đèn vàng. Lúc dừng, lúc đi. Tùy. Mưa! Nặng hạt dần. Quay lại hay đi tiếp? Mưa thì sao? Hắn quen tắm mưa rồi. Đi! Cứ đi! Hơn chục cây số mới tới nơi mà chưa chắc mọi người đã đá? Hắn đi! Hắn cứ đi! Cứ đi đến nơi, dù với hy vọng mong manh mưa sẽ tạnh, bầu trời u ám kia sẽ loãng ra, dịu đi. Dù đến nơi, không có ai, ướt sũng quay về cũng chả sao. Hắn quen rồi. Có tiếc thì tiếc tốn chút tiền xăng là cùng. Nhưng hắn được đi! Được trôi nổi trên phố, giữa dòng người chẳng ai thân thuộc, chỉ đôi khi gọi với lại: ?oAnh ơi, chị ơi, chân chống!?. Chỉ đôi khi thảng thốt khi thấy một tấm lưng, mái đầu, màu áo giống nàng, giống em... Đi tiếp nào! Mưa mát! Bùn từ đằng sau cái xe phía trước bắn vào mặt, vào người. Bùn! Chỉ là bùn! Rồi sẽ tắm. Đi! Hắn đi! Không thích thú nhưng cũng không đau khổ! Hắn cảm giác hắn sẽ đi tiếp và hắn cứ đi tiếp. Qua cầu Chương Dương, cái dải đất nhô lên trên mặt sông hồi nào, được gieo trồng lương thực, vẫn xanh xanh vàng vàng cây cỏ, trông nhòa đi trong mưa, như một miền bình nguyên yên bình giữa dòng đời. Giá mà một lần được xuống đó, nằm ngủ trong cánh đồng ngô, kệ xác tất cả! Mưa ngớt dần! Đến nơi, không có ai. Trời bắt đầu hửng nắng. Đứng ngoài sân nhìn vào. Xao xác. Đỗ xe lại gần bờ ao. Ngồi bó gối, chống cằm nhìn quanh quất. Chả có gì để nhìn. Người đánh tennis, cây, đường, mây, trời... Chỉ có thế. Ngồi! Ngồi mãi! Chờ hay không chờ? Chẳng biết! Chỉ thấy tiếp tục ngồi đây vẫn khoái hơn quay trở về. Ngó mặt ao xanh xanh, chợt nhớ đến mấy câu thơ Nguyễn Bính dịch bài ?oKhách hẹn?: ?oAo hồ tiếng ếch gần xa-Mai vàng tiết lạnh nhà nhà mưa rơi-Nửa đêm cái hẹn qua rồi-Quân cờ gõ nhảm làm rơi hoa đèn?. Đợi mà không đợi? Cứ những lúc ngồi vô dụng gặm nhấm thời gian thế này, hắn lại nhớ, nỗi nhớ có thể viết thành vô số câu thơ đại loại như ?otôi lại sống ngày mai- bằng nỗi buồn hôm trước-em mỉm cười như nước-yên lành và xanh xao?. Nhưng hắn chán, chẳng buồn "viết" nữa, cứ để chúng nhảy nhót trong đầu, rồi rơi đi đâu thì rơi, cái gì đọng lại được thì ngứa ngáy sẽ viết ra... Rồi thì một người đến. ?oChưa ai đến à? Chưa!? Rồi im lặng. Chẳng còn chuyện gì để nói với nhau nữa. Rồi thì thêm một người. ?oChưa ai đến à? Chưa!? Rồi lại im lặng. Nhìn quanh chỉ để nhìn. Lại ngồi. Thời gian là gì nhỉ? Không có cảm giác! Nắng cứ ấm dần lên. Chả thấy thỏa mãn gì với cái điều dự đoán lúc còn mưa. Thì cứ nắng đi. Cứ ngồi đây. Nắng và chuyện hắn ngồi đây và chuyện mọi người có đến và có đá bóng không bỗng chẳng liên quan gì đến nhau. Bao giờ hắn muốn về hắn sẽ về. Lại ngồi. Rồi thì một người bỏ đi. Chả buồn chào nhau lấy một lời. Có những thằng đàn ông chả có chuyện gì để nói với nhau. Hắn không nhìn thấy lòng cao thượng của thằng đàn ông trong người kia, một kẻ đá hay cằn nhằn. Còn người kia thấy gì trong hắn, một thằng lặng im và im lặng? Cuối cùng thì mọi người cũng đến, người vừa bỏ đi quay lại, chắc gặp nhau trên đường. Cũng chả thấy hài lòng hay vui mừng, cứ y như cảm giác lúc mưa tạnh. Hình như hắn không chờ họ? Hay đợi chờ lâu quá, nỗi nhớ và nỗi buồn đã lại thấm đẫm người hắn hơn cả cơn mưa kia? Chờ lâu quá, hắn lại bắt đầu hờ hững? Rồi thì vào đá bóng. Những đường chuyền, những đợt bứt phá, hắn không còn hứng thú. Hắn muốn chạy nhảy, muốn lao đi, muốn tứa đầy mồ hôi, để quên. Thế mà, không hiểu sao, hắn bỗng buồn nản thế. Hay hắn buồn vì cái sự thật từ lâu này bỗng trở về ngay chính trong trận đấu: Sức mạnh sung mãn ngày xưa chẳng còn, giờ chỉ là những sự mệt mỏi, những cơn đau, không cho phép xông xáo khắp nơi như một con thú hoang dã và hạnh phúc vì sự hoang dã ấy, xóa đi mọi ưu phiền trong cuộc sống. Rồi thì hắn vượt qua một người, anh ta níu lại, một vệt cào nơi mạng sườn. Lúc đó hắn đang ở trần, vết cào nơi vùng da nâu nâu, những mảnh da mất đi để lại một trắng phớ. Cười. Vẫn cái nụ cười khi năm nao hắn cũng từng vượt qua một thằng trong trận bóng vỉa hè, bị quào cả một mảng da từ má dài xuống cổ. Hồi ấy, hắn cười để khỏi đấm vào mặt nó vì tức giận cái thằng ngu và ác độc cố tình ấy (hay vì bản năng ăn thua quá lớn và kiềm chế quá kém) không biết hắn có thể nện nó tan xương nát thịt. Còn chuyện này, hắn cười chỉ để mà cười. Rồi từ những mảng trắng phớ kia, máu bắt đầu ứa lên, xon xót. Màu đỏ rịn lên, trông khá đẹp. Nói đùa với nhau vài câu. Rồi lại chạy loăng quăng. Vẫn không hết được nỗi buồn nhớ ấy. Hắn đã dìm nó xuống bằng những giấc ngủ, những khoảng làm việc, những trận bóng và chấp nhận nó vào những thời gian trống rỗng còn lại. Chẳng ngờ, giờ nó lại ăn mòn vào cả lúc hắn đang ở bên cạnh con người và cùng hoạt động thế này ư? Lẽ nào? Mà cũng có thể chì vì trận đấu hôm nay tẻ nhạt quá và hắn cũng chẳng buồn chạy cho quên, cho quên đi. Nhiều lúc hắn cứ đứng im giữa sân, nhìn những đồng đội vừa đá vừa cười đùa và nghĩ, không biết trận bóng sau, hắn có bị buồn nhớ thế này nữa không? Chắc là không, hắn nghĩ thế. Chỉ tại trời mưa! Trong lúc tắm, nơi mạng sườn kia, vệt cào để lại của hai ngón tay đã thành hình một dòng sông nhỏ với hai bờ máu. Nước va vào, ran rát. Hắn không quan tâm. Nó không phải nổi đau thể xác. Không phải nỗi đau nhân loại. Nơi mạng sườn kia. Hắn biết, từ khi sinh ra là một thằng đàn ông, nó là nỗi đau của Adam. Khi người ta không lấy mảnh xương sườn của hắn để tạo nên một Eva biết chia ngọt sẽ bùi. Ngay cả khi hắn đã bị đầy ải xuống trần gian? 30.05.03-01.06.03 ...có khi yêu đến xế chiều cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →