III.
Tuần trước, bọn nó đã nghi. Đã nghi có một kẻ nội gián. Và chúng lùng sục ráo riết. Loại trừ từng chi tiết...
Cuối cùng, trơ lại Zack và Luck!
Một trong hai người phải hy sinh!
Cả hai đều biết, nếu chúng không tìm ra, chúng sẽ giết cả hai!
Chúng vẫn vờn mồi. Không bắt giữ ai hết. Nhưng cả hai đều bị theo dõi nghiêm ngặt.
John vẫn không thể năng về nhà. Anh phải tỏ ra thật bình thường với Marian như một người chồng hờ hững mà chúng nhận định. Mặc dù, lúc này, anh đang rối bời. Chỉ muốn ôm nàng và ngủ. Sáng hôm sau dậy, tất thảy hư vô hết.
Phải đóng kịch với một Marian ngày càng đau khổ, Zack rùng mình: "Những người chúng ta là những kịch sỹ thiên tài." Lại chờ đợi và lại chờ đợi...
John như con thú bị xích trong khu rừng đang cháy trụi dần...
Thế rồi, John thôi bị tình nghi. Tomas đã gây ra một vụ náo loạn, bắn chết năm tên.
Bọn chúng bắt toàn bộ nhân viên an ninh xem xác Luck để răn đe.
Xác Luck nát bét, thủng lỗ chỗ, biến dạng. Nhưng đúng là Luck. Đúng là Tomas. Còn hằn in đó Vết sẹo dài nơi cánh tay anh tự gây ra để xoá vệt xăm ba chữ: HẬN HẬN HẬN
Mười lăm năm. Cả thảy mười lăm năm Tomas nhập quốc tịch mới và trà trộn trong lòng địch. Với lòng căm thù bị dồn lại trong người. Suốt mười lăm năm ấy, sức mạnh nào đã khiến Luck không nổ tung? Không một người đàn bà. Dập được cả đôi mắt khát khao chỉ loé lên một lần duy nhất khi Thomas đến thăm gia đình Zack cùng vài gã trùm sò.
Giờ Tomas gây náo loạn. Anh bùng nổ chăng? Không! Tomas quá mạnh. Mạnh hơn Zack cả trăm lần. Anh đã cố tình chết để Zack sống. Trong hai người, anh là kẻ bị nghi kỵ nhiều hơn. Và nhiều lí do khác nữa mà Zack chẳng bao giờ hiểu nổi. Tomas đã chết. Và cuốn hồi ký cuộc đời bị thất lạc anh. Không còn gì về Tomas được lưu lại.
Mười năm nữa, hai mươi năm nữa..., khi Zack trở về nước, anh cũng khó lòng tìm lại được cuộc đời thật của Tomas. Cuộc đời Tomas là một bí mật. Mãi mãi là bí mật. Một bí mật không được phép mở ra.
Cuối cùng, Tomas là gì? Một trái tim. Một trái tim sống vì thế giới mà không được thế giới cho sống. Một trái tim mãnh liệt hơn mọi trái tim. Để rồi, mãi mãi lặng câm. Tomas, Luck, làm sao để những kẻ vô ơn và tàn nhẫn trong cuộc đời này biết tên anh. Người anh hùng vĩ đại có trái tim của Đankô.
Nhìn xác Tomas, Zack muốn hoá đá. Nhưng anh phải rảo bước ngay như một kẻ đã quen cái chết để tránh nghi ngờ. Anh cũng không ngờ mình có thể bước tiếp. Vừa rồi, có một luồng khí nóng tràn vào cơ thể Zack giúp anh không bị đông cứng. Zack không tin vào linh hồn. Nhưng Zack chợt ước đó là linh hồn của Tomas nhập vào anh, tiếp thêm cho anh sức mạnh...
Hôm ấy, Zack cũng không trốn vào nhà vệ sinh khóc. Ở đâu cũng có camera, anh biết thế. Và cả máy dò cảm xúc. Anh nuốt hết nước mắt vào lòng. Cả ngày, ruột gan anh cháy bỏng.
Zack nhớ đến câu chuyện một ông già bán kẹo cay tỏ ra bình thản trước mặt tên chỉ huy địch, sau khi nuốt hai chiếc kẹo cháy ruột trong vô số những chiếc kẹo độc đã bán cho quân thù. Những chiếc kẹo dành riêng cho những kẻ tham ăn khiến chúng ngã gục trong đau đớn và toán du kích vượt qua được cạm bẫy dày đặc.
Điều đó khiến anh càng tỉnh táo...
Mãi một tuần sau, khi mọi nghi hoặc của lũ chó săn đã tan đi, Zack mới có cơ hội được khóc. Anh lặn xuống tận đáy bể bơi và ngồi im hàng phút cho nước mắt xối xả trào ra. Áp lực nước làm mắt anh như nổ tung.
Khi Zack ngoi lên, anh cảm thấy nước và không khí đều có vị mặn chát. Và cả mùi máu...
IV.
Những biến cố xảy đến dồn dập trong đời Zack.
Tuần trước, Zack biết được âm mưu nham hiểm bọn chúng giữ kín là phóng một quả tên lửa hạng nặng vào giữa thủ đô đất nước anh.
Zack đã âm thầm chuẩn bị kế hoạch ngăn chặn suốt một tuần nay. Anh đã sắp xếp tất cả để cho toà nhà chứa nút phóng hoả sẽ nổ tung.
"Tomas, Luck, cậu và tớ sẽ làm được!", Zack tự nhủ hàng triệu lần câu ấy
"Anh sẽ hy sinh. Tha lỗi cho anh. Em sẽ hiểu, phải không Marian?"
Mọi sự dường như đã vào guồng...
Vậy mà, hôm qua, Marian đến gặp trực tiếp Zack và bảo cái câu ấy:
"Chúng mình sắp có con, Zack ạ!"
Trời! Zack suýt nổ tung!
Một đứa trẻ con. Cả đời anh khao khát!
Thú thật, Zack chỉ muốn tự tử!
Ta là John hay là Jack? Là Zack hay là John? Anh chỉ chực hoá điên!
- Tomas, cậu bảo tớ phải làm gì?
- Zack, hãy chấm dứt, chấm dứt... Chấm dứt chiến tranh đi!
- Nhưng tại sao tớ phải chết? Tại sao vợ tớ phải mất chồng và con tớ không được thấy mặt tớ? Tại sao tớ phải chết trước khi tớ được làm người? Tại sao tớ phải chết khi sau cái chết của tớ, có thể mọi thứ vẫn y nguyên như thế?
- Vì con người, Zack ạ. Họ cô lập bọn mình. Họ phó mặc cho mình. Nhưng chúng ta có nhau, những người chúng ta có nhau. Cậu đã mất tớ. Marian và đứa trẻ sắp mất cậu. Nhưng cái vẫn còn, cái mãi mãi còn là trái tim và tình yêu thương. Cái chết của chúng ta sẽ nuôi dưỡng và hồi sinh chúng... Trái tim chúng ta buộc chúng ta phải tin thế thôi, Zack ạ!
Zack rút ngón tay dập nát ra khỏi miệng. Anh biết mình phải làm gì...
V.
Zack lẻn vào phòng. Anh giật thót và sững lại khi thấy có người trong đó.
Marian!
Người vợ dịu hiền giờ mang chức vụ trong cơ quan phản gián cao hơn anh mấy bậc.
Nàng đứng đó. Mỉm cười. Nụ cười không nham hiểm. Zack hiểu ra tất cả.
Làm sao mình lọt vào được đến đây mà chưa chết? Nhờ Marian, Zack khẳng định. Nhờ chính nữ công dân của đất nước có những kẻ huỷ diệt. Và Zack chợt sung sướng nhận ra: "Tình yêu tổ quốc là tình yêu nhân loại, phải không, em?"
- Vâng!
Zack ôm lấy Marian, đặt tay lên nút khai hoả trái bộc phá. Giây lát nữa thôi, toà nhà chứa cái nút bấm huỷ diệt này sẽ nổ tung.
Zack đặt tay lên bụng Marian. Cả hai, không, cả ba đều khóc, đều cười.
Không còn nhiều thời gian nữa. Bọn chúng đang ào lên.
"Con chúng ta, hy vọng nó đang ngủ", Marian nói khẽ qua làn nước mắt, "em yêu anh, mãi mãi"
"Anh yêu em, mãi mãi"
Họ tựa vào nhau.
Zack cười buồn: "Marian, cho anh xin lỗi. Con yêu ơi, cho cha xin lỗi"
Marian oà lên: "Không! Lỗi không phải tại anh..."
........................................................................................
------------------------------------------------------------------
(00h00, 29.10.02 - 4h00, 29.10.02)
------------------------------------------------------------------
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗