Tháng 10 – 2007
Kìa xem, cá lội trên đèo
Chim bay dưới nước, thuyền chèo trên non
Kìa xem, sắt nhạt hơn son
Cong ngay hơn thẳng, méo tròn hơn vuông
Ðố ai, ngậm trái bồ hòn
Mà không biết đắng, da mòn thịt thau
Ðố ai, gông cũi đeo đầu
Mà không ô nhục con tàu trần ai
“Thức đêm, mới biết đêm dài
Tối tăm, mới biết lối cài dặm băng
Lên ngàn, thử hỏi cung trăng
Cây đa, Chú Cuội, Chị Hằng, đi đâu
Rụng rơi, chín mấy trái sầu
Tang thương nát mấy biển dâu, nghiêng bờ
Khom lưng đem đổ cơ đồ
Tiền nhân ơi hỡi, đáy mồ sao yên
Sục sôi đến cả hoàng tuyền
Rung rinh đến cả hồn thiêng năm ngàn
Nhìn trông, gạch lót trên đàng
Bắc cầu nối nhịp, bắc thang leo đèo
Bắc thừng, nối cáp, dây treo
Cá tung tăng lội, chim vèo bay cao
Thuyền xưa chở một bến nào
Sông sâu biển rộng ra vào mênh mông
Vuông tròn trả lại sắt son
Trinh nguyên muôn thuở, kết vòng tay hoa.
(thơ Mặc Giang)