Khi chiến tranh đã xảy ra rồi, con người rơi vào trạng thái phải giành giật giữa
Khi chiến tranh đã xảy ra rồi, con người rơi vào trạng thái phải giành giật giữa sống và chết. Không mấy ai muốn chết cả nhưng đã là chiến tranh thì những tình huống trớ trêu, ác nghiệt luôn hiện hữu. Nhiều khi phải đặt trước lựa chọn: Chết hoặc giết người khác để sống dù không thù hằn gì. Trước cái chết, trong hỗn loạn, nhiều con người sẽ hoảng loạn và có thể giết chết chính đồng đội mình. Hoặc theo chiến lược, phải ?ogiết nhầm hơn bỏ sót?. Những chiến binh nhiều khi đã phải nã đạn vào những khu vực có cả ?ođịch?, cả ?ota?, cả lương dân vô tội?
Sau chiến tranh, mọi việc qua đi, nhưng lòng hận thù của người trong cuộc vẫn còn mãi, người ta khó có thể tha thứ cho kẻ sát hại người thân của mình với lí do ?ovì lợi ích chung?. Chính vì vậy, mà nhiều đạo quân chính nghĩa cũng không thể tránh khỏi gây ra thù hằn vì những sai lầm, những sai lầm không tránh khỏi trong bom đạn. Nên trong chiến tranh, khó có thể tìm một sự chính nghĩa tuyệt đối, một lãnh tụ bác ái hoàn hảo.
Vậy thì chiến tranh không phải cái để thử thách, tôn vinh con người mà chỉ là một áp lực đẩy con người vào nguy cơ tội ác, tuyệt vọng, đau khổ, mất mát và là một động lực kích thích cái ác trong những kẻ vốn thích tàn sát. Trong mỗi con người chúng ta đều có mầm mống một con quỉ. Có thể hạt giống quỉ ấy suốt đời không nảy nở trong môi trường yêu thương, đùm bọc, chia sẻ. Nhưng chiến tranh, bạo lực, lừa đảo, chà đạp và những sự hủy hoại nhân tính khác sẽ làm nó trỗi dậy.
Có người sẽ bảo: ?oChính trị là thế!? Sai toét! Đó chỉ là một sự chấp nhận ngu muội! Chính trị dù là cái quái gì thì cũng là một phần của cuộc sống, cũng phải đúng đắn, cũng phải tuân theo chân lí: Đã sai là phải sửa. Chính trị là do con người tạo ra và cũng có thể thay đổi bởi con người. Nếu nó mang tiếng xấu thì trách nhiệm của loài người là rửa nhục cho nó chứ không phải coi cái tính xấu ấy là một qui luật tất yếu, không thể thay đổi.
Tất nhiên, đó là chỉ là nhận thức, nhưng nhận thức đúng là tiền đề của hành động đúng. Những người không chấp nhận điều đó chính là những kẻ cản trở công đoạn đi từ nhận thức đến hành động thực tiễn.
Việc chấp nhận những gì không thể thay đổi và thay đổi những gì không thể chấp nhận sẽ hướng con người đến những hành động đúng. Dù chỉ là những việc bình thường như không vứt rác bừa bãi, không vượt đèn đỏ; cạnh tranh lành mạnh, yêu chuộng hòa bình, phản đối bạo hành; trân trọng, ủng hộ những con người biết yêu thương, sáng tạo, lao động, hy sinh, đấu tranh cho tự do, dân chủ? cũng sẽ là gián tiếp chống lại chiến tranh, chống lại những thứ chính trị phản chính trị, phản khoa học, phản nhân tính. Tất nhiên có cái khó, có cái khổ nhưng
thiết nghĩ, những việc này, hiềm đã là người thì ai cũng làm được cả, dù ít dù nhiều.
trích từ http://ttvnol.com/forum/t_167306/14
"đạp quân thù xuống đất đen
súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa"
linh
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗