Khi nàng nhìn xuống đôi tay
Cho đôi mắt nghỉ khỏi ngày xôn xao
Đôi tay nằm lặng mỉm chào
Ly cà phê sóng còn chao chập chờn
Khi nàng nhìn thấy cô đơn
Chao ôi nó đẹp đẹp hơn cả nàng
Nỗi cô đơn quý hơn vàng
Không ai đổi được nó mang chính mình
Miệng nàng là miệng chiếc bình
Đây này làn nước đen xinh tuyệt vời
Vị đắng ngon như mặt trời
Khiến em bừng tỉnh tạm thời vui hơn