Khi tiếng nói một mình vang nhẹ nhõm
Những câu thơ đẹp đẽ nhất hình thành
Anh cảm thấy những gì anh cảm thấy
Vui hay buồn những chữ vẫn long lanh
Khi bóng tối phủ dần thay lời nói
Để giúp cho hơi thở sống thay mình
Trong sợ hãi hơi thở anh bình tĩnh
Vì sau rồi cũng đến cõi lung linh
Khi thế giới hỗn loạn trong thiện ác
Cho tự do vì vũ trụ nhân từ
Không xiềng xích chỉ chính mày xiềng xích
Lãnh đạo hư thì mới khiến dân hư