Khoác lên tấm da
Đi trong gió bão
Tâm hồn vô đạo
Cười nhạo muôn loài
Hẵn ngã sõng soài
Trước con gấu trắng
Rồi như dấu lặng
Con gấu nằm im
Hắn chẳng đi tìm
Mọi điều tìm đến
Không nghe nhạc sến
Không đến thăm ai
Trái tim không chai
Vẫn hừng hực sống
Chỉ là sống động
Tới mức hoang vu