Anh ngó xuống chân mình: Vũ trụ
Nhìn xung quanh: Vẫn vụ trụ u hoài
Ngẩng đầu lên lại mênh mông: Vũ trụ
Làm sao anh có thể thoát ra ngoài?
Anh chới với trên đỉnh cao vô vọng
Hay chênh vênh đáy vực thẳm cô đơn
Vũ trụ như sợi dây thòng lọng
Càng rơi vào càng thít sâu hơn
Vũ trụ: Muôn linh hồn chắp lại
Nên vô biên và không có tâm hồn?
Là vô số tình yêu điên dại
Chết mịt mù mà chẳng có mồ chôn
Anh tự hỏi: Phải em là vũ trụ?
Anh: Một trong ty tỷ mối tình con
Đã vùi xác trong lòng em nguội lạnh
Tại vì em... em chẳng có tâm hồn
Ngày đã quên, 1999