← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 22 tháng 12, 2002
KHÔNG CẦN ĐẶT TÊN
riêng hôm nay tôi sắp đi qua đường Nguyễn Du không một chút ảm ảnh hay tự hào về một thời lửa đạn hồ Thuyền Quang đẹp phố phường rộng và lòng tôi không hẹp thế thôi... tôi không sinh ra trong chiến tranh nhưng cũng biết những sự kinh tởm của nó chiến tranh không hề đẹp chỉ có những con người đẹp trong chiến tranh ở đâu cũng thế bất cứ lúc nào cũng thế sự quả cảm, hy sinh, hiền dịu, vị tha... luôn đẹp còn chiến tranh không hề đẹp kẻ nào phủ nhận điều đó linh hồn kẻ ấy chứa mầm mống chiến tranh Các Mác nói: "hạnh phúc là đấu tranh" đấu tranh để chống lại những cuộc chiến phi nghĩa đấu tranh để tìm hoà bình, bánh mỳ và tự do cho toàn Nhân Loại mà phải tìm được ít ra là cho tổ ấm của mình thì hẵng tự vỗ ngực: "ta là cái đẹp" tôi chấp nhận cái vỗ ngực của anh dù trong thẳm sâu, nó như đập một nhát và tát vào trái tim anh điều đó thì trước khi qua đời anh sẽ hiểu ... phải, những sự đấu tranh không mang mặt nạ là đẹp để khi về đến nhà, anh không phải cởi nó ra và bắt đầu bóc lột hoà bình, bánh mỳ và tự do của cha mẹ vợ con anh và của những kẻ không thể lột mặt nạ anh... nếu anh đeo mặt nạ tôi có một lời nguyền thế này: rồi một ngày, anh sẽ phải chung sống với Hítle, Pônpốt, Pinôchê, Bin Lađen và George Bush... và nhiều cái tên đủ để xếp đầy bảng chữ cái... ở một thế giới mà mặt nạ hút chết lương tâm và trái tim để hoá thành mặt thật... chỉ riêng các anh với nhau... không có quyền lực để cai trị... không có dân để mị dân... để xem các anh tàn sát và kinh tởm nhau như thế nào hoặc khi chỉ còn là những cái mồm mép vô dụng, các anh trở nên lương thiện hy vọng là thế... tôi phải nguyền rủa như vậy vì không đủ toà án phán xét các anh các anh không đủ tòa án lương tâm để phán xét mình các anh có thể giết chết tôi, tống giam tôi, tẩy não tôi nhưng lời nguyền ấy không thể giết chết, không thể bị tống giam, không thể bị tẩy não và linh hồn tôi sẽ nhập vào sức mạnh của nó như bao linh hồn đã đang và sẽ nhập vào nó... Nhân Loại nắm tay tôi để cùng bảo vệ thế giới này khỏi bom nguyên tử và thảm hoạ diệt chủng và để phủ lại màu xanh nguyên sơ như bản chất của nó... tôi chỉ nghĩ thế này: kẻ nào tàn sát người vô tội kẻ nào làm đau Nhân Loại kẻ đó không phải con người tôi chỉ biết thế này ở Ấn Độ, mỗi ngày có ít nhất một người phụ nữ bị thiêu sống một bé gái bị chôn sống... ở bất cứ một đất nước nào, vẫn có đàn bà trẻ em bị ngược đãi, vẫn có người chết đói, vẫn có những người đàn ông đầy thù hận và có thể hoá thành thú dữ bất cứ lúc nào vì sự bất công... và vẫn có những kẻ sướng quá hoá rồ... vẫn có những kẻ đốt tiền để làm trò tiêu khiển... và tôi chỉ biết thế này không ai dám phán xét Pinôchê trong những ngày hắn tàn sát khi hắn trở nên lụ khụ và vô dụng người ta rước hắn tới toà án quốc tế... rồi dẫn độ... rồi giam giữ... rồi cho ăn những suất mà cả người giàu cũng mơ ước... rồi biểu tình... rồi mâu thuẫn... chi phí cho vụ này lên tới hàng triệu tờ xanh đủ mua hàng vô số tấn bánh mỳ đủ thành lập vô số tổ chức vì hoà bình những tờ xanh bên trong chứa máu để mơ hồ một cái gọi là Công Lí thưa Nhân Loại cái ác phải trả giá nhưng trước tiên hãy dành sức và lòng dũng cảm để chống lại cái ác hiện hành kẻo lúc nó tiêu hoá hết cái thiện thì lột da róc tuỷ nó cũng không thể nhả ra đâu... và thưa Nhân Loại đã đến thế kỷ 21 đã có những cuộc khủng hoảng thừa đổ thực phẩm xuống biển đã lên được vũ trụ một nhà triệu phú có thể dành hàng triệu đô để mua một chuyến du hành ra khỏi trái đất... thì đừng nói thế giới này thiếu thốn vật chất để chia sẻ... và thưa Nhân Loại chẳng còn cách nào khác đâu hãy mở to mắt ra để biết thế nào là Thiện là Ác công và của để vận hành ghế điện đủ để xây nhiều học đường, bệnh viện... Thiện? và hãy mở to con ngươi của trái tim ra để biết mình phải sống thế nào để nuôi sống cái Thiện và hãy dang rộng cánh tay ra con đường duy nhất là con đường nối vòng tròn muôn hướng mà chung một hướng không phải vô cớ mà trái đất này có hình cầu những vòng tròn đan khít vào nhau... và không phải vô cớ mà những đôi mắt dịu hiền thường là đôi mắt bồ câu... các vị đi tìm cái gọi là tình yêu thực chất và chân chính mà cứ chơi mèo đuổi chuột quanh những vòng tròn chưa khít ấy... khi các vị bị những cơn bão hắt phăng đi đừng đổ lỗi cho tình yêu... ***g lí trí vào trái tim ***g trái tim vào lí trí tôi chả biết để làm gì nhưng từ khi ấy đời tôi thôi vô vị và thôi thở than bao giờ bao giờ bao giờ ***g con người vừa khít nhân gian? cuối cùng, sẽ đến lúc tôi nói lại những điều nhiều người tương tự tôi đã nói: rồi tất cả đều phù phiếm chỉ còn lại duy nhất tình yêu thương mà bản chất tình yêu thương là gì? là làm cho con người đỡ khổ để họ làm cho mình đỡ khổ tôi sống như thế và chết cũng như thế và không sống không chết dở sống dở chết cũng như thế... 22.12.02

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →