có mảnh hồn nào không trầy xước đâu em
khi bóng tối đã bắt đầu nhân tạo
tôi không vạch mặt những điều gian xảo
vì có ai dám ngước nhìn đâu
phố vắng dần những cánh bồ câu
tôi biết
chúng sẽ chết
trên đường bay đến phương trời khác
tôi có đàn
nhưng không biết nhạc
bồ câu biết bay
nhưng không điểm dừng chân
tôi không điên và cũng chẳng ngu đần
nhưng có thể sẽ?
khi ngày ngày
bộ não tôi
tự tử dần những nơron hiện thực
bịt mắt vào vẫn thấy đời đau nhức
đua tranh
lưu manh
ma lanh
chiến tranh
không phanh!
những yêu thương tôi cứ dụm dành
mong trời đất mở lòng mà nhận lấy
mi là người hay con vật vậy
đến nước này sao vẫn cứ dửng dưng
7/4/03
linh