Không làm gì nữa chỉ làm thơ
Nhưng thơ là cái gì bây giờ
Khi ta chẳng muốn làm chi nữa
Thì cái đang làm chính là thơ
Thơ về một phút muốn ngủ quên
Trên tay ai đó hoặc trên nền
Nhà lát gỗ sồi, trong lớp ván
Có tiếng con gì chẳng có tên
Thơ về một chiếc ghế bỏ không
Khoảng trống ngồi chơi giữa cánh đồng
Đồng lúa ngày sau thành siêu thị
Đã từng nương náu một dòng sông
Thơ về mọi thứ bước vào thơ
Ta như kẻ lạ đứng ơ hờ
Ánh nhìn lạnh lẽo không chào hỏi
Nhưng rồi câu chữ đã giăng tơ