← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 17 tháng 2, 2003
KHÔNG PHẢI LỖI TẠI ANH...
(kính tặng những trái tim biết hy sinh) I. John không nén được tiếng thở dài. Chúng cứ liên tục trào ra trong ***g ngực. Chưa bao giờ anh buồn và hoang mang thế. Marian có mang! Sao nàng lại báo cho anh cái tin ấy chứ. Mà lại đúng vào ngày hôm nay. Chẳng biết làm gì, John nhét ngón tay cái vào giữa hai cái răng nanh vào gặm. Và triền miên suy tư, giằng xé. Quên cả vị mặn và tanh của máu đã loang đầy miệng. Marian. Nàng thật tuyệt vời. Ban đầu, việc cưới Marian là một con bài chiến thuật. Nhưng càng ở bên nàng, John càng yêu nàng. Marian xinh xắn, giản dị, hiền dịu và đảm đang. Nói chung là rất đàn bà. Nàng là thần tượng của các ông hàng xóm và cả các bà hàng xóm cả ghen. Nói vậy là đủ hiểu Marian đôn hậu và láu lỉnh đến nhường nào. Cuộc sống gia đình thật đầm ấm. Mặc dù công việc không mấy khi cho phép John ở nhà. Chưa bao giờ họ to tiếng với nhau. Trừ lúc cả hai cùng cao giọng hát một bản tình ca ưa thích. Nhưng John không dám yêu Marian hết mình. Anh không được phép. Anh phải nén xuống sự nồng nhiệt và thả ra một chút thờ ơ, khách sáo, vô trách nhiệm. John thường ít dám về nhà. Anh thường ở lì trong khách sạn của bọn chúng trong những thời gian rảnh hiếm hoi. Và lại vùi đầu vào công việc. Dù John là một thiên tài, anh cũng không tránh khỏi sự căng thẳng quá mức. Những lúc không chịu đựng nổi nỗi nhớ giày vò, không điều khiển nổi con tim, John vô thức trở về và ôm ghì Marian vào lòng. Thậm chí, khi tỉnh giấc vào ban mai, John vẫn hay lầm tưởng mình đang ở khách sạn. Anh không lí giải nổi tại sao trái tim lại mạnh đến thế. Nó như người đàn bà bảo gì thằng đàn ông lí trí cũng nghe. Sau bao nhiêu là ngang bướng, bao nhiêu là kiêu ngạo, bao nhiêu là tranh đấu, xé giằng... John thường hay buồn bã nghĩ: "Thôi chết, mình yêu Marian thật rồi". Và trong lòng anh dấy lên một nỗi khiếp đảm hãi hùng. Nó làm anh ớn lạnh. Marian là một người vợ thông minh. John biết cô đã mơ hồ chạm tới nỗi hoang mang trong tiềm thức anh. Cô đa hỏi. John tránh né. Cô không gặng hỏi thêm nhưng cô tỏ ra buồn. Với Marian, tình yêu là sự chia sẻ. Tất cả. Khi John giấu nỗi đau của mình, cô cũng khổ. Khổ vì không xoa dịu được anh. Khổ vì anh không thành thật với cô. Marian hiểu John. Hiểu đến mức cô biết điều John giấu là vì cô, vì hạnh phúc giữa hai người. Có điều, cô vẫn buồn. Buồn vì John không hiểu hết cô. Rằng bên John, cô không sợ bất cứ điều gì. Cô có thể làm tất cả. Cô có thể chết bên anh. Ôi! Nỗi buồn! Nỗi buồn của những người đàn bà tuyệt đối đàn bà! Trớ trêu thay, John hiểu những điều Marian nghĩ. Anh học được cách đọc con người. Đó là công việc của anh, kỹ năng của anh. Nhưng dù anh là một người đàn ông bình thường, anh cũng có thể cảm nhận được đức hy sinh trong từng nhịp đập của Marian. Vậy mà... Con người luôn rơi vào những tình huống trớ trêu. Có những bí mật phải mãi mãi là bí mật. Những bí mật hễ cứ tiết lộ ra là chết. Mà lại là tiết lộ với Marian, một người mà cấp trên đã chỉ thị cho John: "Cấm được yêu đấy!" Mỗi lần, thấy mắt Marian rơm rớm đỏ, John chỉ muốn chết quách cho xong. Anh muốn kêu lên: "Trời ơi! Tại sao trên đời lại sinh ra cái nghề này? Tại sao cứ phải đối phó với nhau mãi thế? Cho tao sống yên ổn đi chứ! Mẹ kiê'p cái thế gian này! Mẹ kiê'p cái nghề tình báo!" Rồi John lại tự trách mình: "Này Zack. Bình tĩnh chứ. Mày đã thề như thế nào. Cha ****** không chết vì chúng nó, nhưng những người dân nước này, họ đã bị chúng giết. Những người dân vô tội. Và chúng lại sắp giết những thế hệ tiếp theo. Này Zack, mày phải hy sinh cơ mà. Mày đã được đào tạo thế nào. Tổ quốc đã kỳ vọng, tin tưởng vào mày như thế nào. Mày không có gia đình. Không được phép có gia đình. Hiểu không? Hiểu! Thưa ngài!" Nghĩ đến đây, Zack lại cố mỉm cười. Thằng đàn ông lí trí trong anh đã mạnh trở lại. Tên thực của anh là Zack. Zack "lì". Từ nhỏ, Zack đã mang biệt danh ấy. Bố mẹ vĩnh biệt anh từ nhỏ. Zack sống với ông bà. Những người tốt bụng và gia trưởng. Họ nghiêm khắc. Zack tập được sự bình thản trong lúc cô đơn. Ông anh bảo: "Này, Zack. Đừng sợ. Đừng sợ gì cả. Đó là thằng đàn ông". Nhưng Zack hoài nghi lời ông nói từ lúc bà đổ bệnh. Khi ấy, ông thường khóc ướt đầm cả bộ râu. Và khi bà mất, ông khóc rống lên. Rồi im bặt. Không nói thêm một lời nào. Vài ngày sau thì ông mỉm cười, nhắm mắt gọi tên bà. Và tịch diệt. Lời cuối cùng ông nói với Zack là: "Zack ơi, con tim là một đứa trẻ hư hỏng. Cháy không nên nuông chiều nó. Cháu hãy mặc kệ nó. Nhưng chừng nào, nó muốn xé toang ngực cháu, thì nó đã lớn. Và cháu hãy thả nó ra. Nó biết phải dẫn cháu đi đâu. Ông tiếc vì đã không yêu bà sớm hơn và không thương cháu như một đứa trẻ con, Zack ạ. Tha lỗi cho ông."... Rồi Zack nhập ngũ. Zack muốn nối gót ông mình. Zack không còn sợ và ghét quân ngũ từ khi nghe những lời trăng trối của ông. Quân ngũ, nó không triệt tiêu cảm xúc của con người. Người ta tự triệt tiêu nó mà thôi. Zack chỉ tiếc đã không hiểu ông mình cho tới tận khi ông qua đời. "Ông ơi, tha lỗi cho cháu!", Zack thường tự thì thầm như vậy. Trái tim và lí trí. Zack đã có cả hai. Thế nhưng, nhiều khi anh cảm thấy mình hết sức nhỏ nhoi và vô cùng vụng dại. Anh không biết phải làm gì. "Hãy đặt lí trí trên con tim, Zack. Cái đầu luôn nằm trên ***g ngực. Đừng hưởng thụ, đừng ích kỷ. Đừng bằng lòng với hạnh phúc ấm êm. Đừng vùi trong mái tóc, bàn tay của Marian mà quên nhiệm vụ. Hãy đề phòng tất cả. Đề phòng cả Marian. Bọn chúng đã muốn ta lấy Marian. Cấp trên cũng đã chỉ thị cho ta chấp nhận để tương kế tựu kế. Thật ra, ta và Marian, ai là người giấu ai? Có phải cả hai đều là những điệp viên siêu hạng? Hoặc những kẻ yêu đương đau khổ nhất? Hạnh phúc như con lươn trơn nhẫy cứ trầy chuột khỏi tay. Mẹ kiê'p cái sự chiến tranh!" "Mình và Marian yêu nhau. Yêu như người yêu người. Tình yêu thì không giả tạo được. Thường thường, người ta kết hợp trái tim và lí trí. Đằng này, chúng phải đánh nhau một mất một còn. Có cách nào khác không? Nghĩ đi, Zack!" Zack nhớ, có một lần, có chiếc xe bus lao đến Marian. Anh định lao ra. Nhưng vãn còn một nhiệm vụ chưa hoàn thành. Anh đắn đo trong giây lát. Cuối cùng, anh vẫn lao ra. Nhưng chiếc xe đã đâm sầm tới. Zack đứng tim. Nhắm nghiền mắt. Chiếc xe phanh rít một hơi dài. Zack mở choàng mắt. Không có máu. Marian đang ngã sõng xoài phía bên kia thành xe. Cô vẫn bình thản nhưng chợt khóc oà khi Zack ôm ghì lấy cô. "Em tưởng em đã mất anh", cô vừa lau nước mắt vừa cười. Zack vẫn còn run bắn. "Không hiểu tại sao Marian lại ngã nhanh đến vậy", về sau, Zack thoảng nghi ngờ. Rồi thì Zack dỗ lòng: "Cô ấy yêu mình, nếu không cô ấy đã chẳng oà lên và ghì mình chặt như thế. Làm thế nào bây giờ?" "Không, mình không thể nào bỏ trốn. Mà biết trốn đi đâu? Loại ngay phương án này" "Hay cứ sống thế này, muốn ra sao thì ra, bao giờ chết thì chết. Giá được thế thì hay. Nhưng mình không thể chịu nổi cái cảnh cứ mãi mãi lừa dối nàng. Và cái cảm giác nàng cũng đang giấu mình điều gì đó. Có lẽ phải bỏ nàng Ta phải sống đơn độc Cuộc đời ta là thế" Nghĩ vậy, những Zack vẫn cứ trù trừ. Anh cứ đợi, đợi mãi trong nỗi đau của cuộc chiến. Trên thế giới này và trong con người. Anh không tự quyết định được. Anh cứ chờ. Lí trí và trái tim, kẻ nào sẽ thắng? ... II. Độ này, John cũng khôgn có thời gian để đau đớn. Đầu anh căng lên vì nhiệm vụ mới. Bọn chúng đang có một âm mưu gì đó hết sức thâm hiểm. John và Tomas phải phá được âm mưu ấy. Bằng mọi giá. Trên đời này, có lẽ, không có nghề nào nguy hiểm và vô lí hơn nghề tình báo. Phải luôn chắc chắn thành công với một công việc chưa biết hình thù, dạng định ra sao. Sống và chết. Chọn đi! Chết! Tôi chọn chết. Nếu sống được thì càng tốt! Đó là đức tin và lí tưởng. Để không phản bội. John và Tomas đều hiểu, lòng người khôn lường. Nhưng họ nhìn nhau và tự thề: "Bạn mình không phản bội" Luck (tên thật của Tomas) có một tuổi thơ đau đớn. Anh là đứa trẻ bị bóc lột. Bóc vỏ và lột da. Phải hiểu như thế. Vì vậy, Luck rất căm thù cái ác. Căm thù tận xương tuỷ. "Trước những kẻ ác, Luck vẫn tỏ ra bình thản được", Zack nghĩ: "Đó không phải là một điệp viên xoàng. Thậm chí, Luck tài hơn mình". Với Luck, lí trí là trên hết. Lắm lúc, Zack sợ cái sức mạnh tinh thần của Luck. Luck không run tay khi nhả đạn vào một người đàn bà cần tiêu diệt. Trong những nhiệm vụ dưới lốt nhân viên an ninh, Luck không ngại chứng tỏ mình là một tên sát nhân máu lạnh. Zack nghĩ, nếu mình phản bội, Luck cũng không ngại ngần khi bắn vỡ sọ mình. Luck phải làm thế. Và có lẽ, mình cũng phải làm thế nếu Luck phải bội. Không. Bắt buộc chứ không thể là "có lẽ". Phải bắn. Tất nhiên, Luck và mình sẽ không bao giờ phản bội. Nhưng cần xác định thế. Phải nhanh gọn và chính xác. Đoàng! Không thể khác. Zack luôn tự tin và chính xác trong hành động của mình. Nhưng suy nghĩ của anh thường trải dài ra vô tận. Zack biết điều đó không tốt cho nghề tình báo. Giá mình là nhà văn nhỉ. Để viết về tội ác chiến tranh. Và về cuộc sống hoà bình bên Marian. Thôi ngay! Thôi ngay! Dẹp ngay ý nghĩ ấy đi! Zack, nghiêm! Này Zack, này Zack... Đoàng! Mày nhớ chứ?... Zack cứ hay lan man thế. Điều đó khiến anh càng mệt mỏi. Luck nhận ra điều đó, anh nhìn sâu vào mắt John và mỉm cười: "Zack! Trận đánh cuối cùng đấy. Tổ quốc tin vào hai chúng ta." Nụ cười của Luck, nó đau đớn và mãnh liệt, và chan chứa hy sinh. Ai dám bảo đó là nụ cười mị dân uỷ lạo? Ai bảo Luck không có trái tim? Ai dám bảo Tomas không có trái tim?

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →