Em bảo "Anh viết thơ tình đi"
Nhưng câu nào cũng bị em kiểm duyệt
Em có biết từ lâu anh cự tuyệt
Với nước nhà vì kiểm duyệt lung tung
Ra ngoài đường thì đầu gấu, anh hùng
Về thấy vợ bèn vội vàng xếp dép
Đằng hắng nhưng dáng đi nem nép
Nghe e hèm giật bắn cả mình lên
Nhiều lúc anh tự hỏi tại sao trên
Đời có thứ đáng sợ như phụ nữ
Trên trái đất chạy đi đâu được chứ
Nếu nó cầm dép đuổi chạy đi đâu