← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 22 tháng 6, 2003
KHÔNG TÊN 6
ta tin em chẳng thể yêu ta tẹo nào đâu ta đã chôn trong đầu một tình yêu yểu mệnh vậy nên em đừng cố vô ích vô ích thôi cứ rủa ta: đồ tồi! ta cảm ơn thật đấy tình yêu sơ sinh ấy đã chết từ trong nôi khi ta đến với đời để đi trong rạn vỡ từ ta là tội nợ với cuộc đời ?oxinh tươi? vì sao ta rặn cười? ta chán đời em ạ 2001 KHÔNG TÊN 2 tôi chán nản ừ tôi chán nản một nỗi buồn xâm lăng không gian ở trong đầu ứ lại chẳng tan ở trong mắt trên tay và hơi thở một nỗi buồn không hành tôi khổ sở chỉ toàn làm tôi yếu đuối buông xuôi tôi sợ nó rồi tôi quen với nó nhấm nháp hoài tôi ngán cái thây tôi một nỗi buồn cứ thế nhân đôi tôi còn một nửa rồi lại còn một nửa sẽ thế nào tôi cũng không biết nữa... 2001 KHÔNG TÊN 13 không thể nào diễn tả được nỗi đau chúng oằn oại trong từng thớ óc cho ta khóc trời ơi cho ta khóc cho ta khóc đi cho ta khóc đi mà tương lai? đừng ám ảnh ta về tương lai nữa để ta yên mặc kệ tương lai đừng bắt ta viết nốt bài thơ này chấm dứt ở đây ngay 2001 (trích trong phần tuyệt vọng của ?omầm sống?) THỪA? vùng đất này không hoang vu chỉ có mắt em là thế sao mắt em không vỡ lệ hở em? có cần buồn đến nhũn tim không? tôi chán lắm thế gian buồn em lắm chẳng còn gì để say đắm chìm đắm thôi tôi nào cần em phải yêu tôi thì ít ra em hãy hôn lên lá thì ít ra hãy chạm tay vào má để hồng lên tôi đâu cần em phải đến bên cứ vùi vụi trong khoảng trời riêng giấu cứ xé nát hoa việc gì phải cào cấu con tim nếu vỡ mình thành một cánh chim tôi đã hót cho em nghe rồi đấy cười khẽ thôi cho trái tim sưng tấy dịu đau có lẽ chẳng bao giờ ta biết đến nhau những lời ấy tôi dành cho ai chứ thừa thãi quá những sẻ chia dền dứ... thừa thãi quá những sẻ chia dền dứ... thừa thãi quá những sẻ chia dền dứ... 2002 (trích trong phần ?ohoài nghi? của ?omầm sống?) TIM những lời sâu sắc không còn rỉ thấm những con tim lì lợm những con tim sứt mẻ không tìm thấy chính mình trong một tội ác đang tham gia tán gẫu những con tim có một sự nung nấu và thèm khát được chà đạp những con tim để giải một bài toán thương mại người ta sẵn sàng dùng làm giấy nháp những con tim nung núc những cục máu mập mạp như vũng tiết canh ngầy ngậy tự húp mình mà không thấy buồn nôn rủa xả chán rồi đành kết luận: những con tim tự dũi lấy mồ chôn đã bao giờ anh nghĩ tim mình không xứng gọi là tim anh biết thế nhưng thôi không tìm hiểu mấy ai còn dám mổ xẻ đớn đau bằng sự lặng im đi nhảy nhót đi rượu bia lấy bản năng làm sự sẻ chia trong những khoảng lặng hiếm hoi tha hồ kiếm cớ để bào chữa nhưng khi không dối mình được nữa có kẻ treo cổ mình lẩn trốn sự bồi thường cho cuộc sống nhưng đa phần những kẻ sành sỏi chỉ việc đem treo cổ trái tim! một ngày nào đó (có thể là ngày mèo đẻ ra chó) không thể không ân hận và anh khóc nhưng những bản sao vô cảm của anh sẽ bảo anh là một con cá sấu con thú đã bị chính loài người tước đi quyền khóc thật khi con cá sấu khóc nó không chảy nước mắt... 2002 (trích trong phần ?onỗi đau? của ?omầm sống?) SỐNG nào đâu cứ phải ích kỷ viết thơ bản ngã mới hay trong một triệu thằng say rượu một người viết được thơ cay lương tâm một triệu tên cướp chẳng bằng một gã ăn mày một triệu lần ân và ái không bằng một cái chạm tay một triệu triệu năm giông tố chẳng bằng một giọt heo may một triệu hôm qua ám ảnh không bằng nỗi nhớ hôm nay chỉ một lần ăn thịt chó sẽ băng hoại kiếp ăn chay lung lay theo nhịp lung lay sẽ chẳng bao giờ lung lay 1.10.02 (trích trong phần ?otôi vô tình? của ?omầm sống?) MỘT NGÀY rồi một ngày ta rón rén lớn lên không ai biết ta cũng không hay biết cuộc sống nới chút chút vòng dây siết ta cho mình tí xíu tự do ta tách mình giây lát khỏi âu lo mở toang cũi thả nỗi buồn cớm nắng khi ta nhìn vào đôi bàn tay trắng ta thấy mình mạnh mẽ sạch trong ta thấy mình vượt thoát khỏi rêu phong về tìm lại những niềm tin đã mất về tìm lại những điều chân thật nhất về trái tim rồi một ngày ta cù sự lặng im như nách lá cựa mình khúc khích ta muôn sống như một người có ích trong một ngày ta trẻ lại đời ta 2002 (trích trong phần ?oviết về niềm vui? của ?omầm sống?) MƯA NGỌT cơn mưa ngọt quá mưa mát quá dạo nhạc trên muôn phím lá ngần hiếm hoi những làn mưa rộn rã như hồn tươi mới của nhân dân uống mắt của mưa tôi muốn khóc tôi yêu cuộc sống đúng thế rồi tôi yêu những người yêu cuộc sống những người đang sống để yêu tôi tôi muốn nói với em, em ạ rằng tôi đang sống sống rất Người tôi không hèn nhát không độc ác có cần tôi cắn bật máu tươi? em hãy nắm tay tôi em nhé đừng bao giờ bắt tôi dối lòng và em cũng thế em yêu nhé đừng bao giờ héo mắt trắng trong và bạn của tôi ơi bạn nhé đừng cuồng khi phải sống long đong nếu tôi còn sống tôi còn đến nơi nào còn có những người mong dẫu tôi không phải là súng ống nhưng nếu bạn đau vết roi lằn tôi sẽ xù lên như sư tử gầm cho long óc lũ thợ săn bạn nhé đừng thù dai cuộc sống vết thương của bạn sẽ chớm lành xin chịu đớn đau thêm một chút mỗi người góp một cánh tay xanh... 2002 (trích trong phần ?othơ tình cho cuộc sống? của ?omầm sống?) ...có khi yêu đến xế chiều cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →