← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 22 tháng 2, 2003
KHÔNG THẤY ĐỀ TÊN
mở ra rồi lại khép vào không sao xé nổi hàng rào con tim chàng vô vọng cứ đi tìm nàng đau đớn cứ im lìm chờ mong thời gian vùn vụt, thong dong... chi li đong đếm, đừng hòng biết yêu mà yêu bạt mạng phiêu diêu cuối cùng một mảnh tiêu điều xác thân tôi yêu em rất dần dần bớt yêu tôi để dành phần yêu em 22.12.02 YÊU NGHIÊM TÚC không yêu nghiêm túc được ư răng tôi hổng biết bao chừ là yêu yêu không nổi cũng phải liều yêu cho hơn kém ít nhiều anh em yêu cho nó bớt nhập nhèm có cơm ăn mãi chả thèm phở suông yêu cho bớt bớt quay cuồng yêu cho cái lũ thuồng luồng trốn ra yêu cho nó trẻ cái già cho thơ lục bát cũng là thơ điên cho thơ điên cũng dịu hiền ngắm trăng xong liếc bạc tiền mà khinh yêu cho cái một bỏ mình cái tim biết hát tỉnh tình tính tang yêu còn cưới cái đa mang soạn dăm mâm cỗ đền làng trước khi... yêu cho biết cái nhu mì ngắm nhau cười hỉ cười hì, no cơm yêu cho cái má biết thơm cái răng biết nhớ tóc chờm qua vai yêu cho những đoá hoa nhài mong manh đỡ cắm phí hoài chỗ kia khóc cho ra khóc, ô kìa ốm đau cũng có cái thìa bón ăn yêu cho thơ cũng thành văn cấm ca cấm cảu, cằn nhằn, lại xin... đền em một đĩa sủi dìn lang thang em giả mẹ mìn bắt anh mà thôi, chẳng vội làm lành giận nhau để mọc rêu xanh đầy nhà trượt chân, anh ngã, úi dà... chao ôi nước mắt nóng là nóng chưa - ngọt bùi hơn nước cốt dừa! ối chao, lườm nguýt: "anh lừa tôi sao!" khẽ thôi, hàng xóm..., thôi nào ai đem áo rách ra rào thưa phơi hai tay nâng bát cơm mời em xơi để bớt chút nhời được không? nhớ hồi em chửa có chồng hỏi thì cứ mím đến hồng cả môi biết là thời thế khác rồi nhưng sao thời ấy, sao tôi nhớ nàng... nhớ khi nàng bước xuống hàng lướt qua phú quí, nhẹ nhàng chớp mi nàng yêu tôi bởi lẽ gì hoá ra là tại lầm lì, dễ nuôi! nàng nuôi tôi đến chín muồi để trưng làm cảnh cho ruồi nó bâu? anh nào có ý thế đâu chẳng qua là ghép mấy câu cho vần nhẹ bàn chân, nhẹ bàn chân đá đau rồi lại ân cần bóp xoa ngày mai khảo sát giá hoa cố mua một nụ gọi là giả ơn mẹ ơi, cái miệng lại hờn hàm răng lại sắp dạo đờn tôi nghe vợ! ôi! một lứa cá mè nào anh có rượu có chè đâu cơ đùa thôi, ối, oái, hờ hờ... thì anh đã bảo làm thơ thôi mà kìa, sao em đẩy anh ra ừ, anh đã hứa, nhưng mà... ừ! thôi! nam nhi nói phải giữ lời dầu em có mỡi có mời cũng... không! nhưng này, gió mát triền sông cho anh thơm nhé, má hồng, phớt thôi... 2002 linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →