ở đâu biết ở đâu đây
ở đâu khi những tầng mây toạc rồi
muốn yên mà sống tinh khôi
không còn sức đến núi đồi ngả lưng
cô đơn đã mọc thành rừng
Sống treo cổ Chết trên từng chạc cây
những bờ nước mắt đã đầy
dồn lên nén xuống trụa trầy màng MI
cười mà chi khóc mà chi
lạnh tanh cái mặt phẳng lì cái IM
gầm gừ là cái trái tim
còn mình nó sống như chim đứt đàn
liệu đây có phải thở than?
nguyên si cái nợ trần gian ám hồn
nếu mà ta chết đừng chôn
xẻ tim làm của hồi môn mớm đời
thương đau với lại rã rời
thì ta mang xuống đút mời dế giun
ta là sen rữa trong bùn
"gan không nhụt, chí không cùng" nhưng sao...
sao là sao sao là sao?
ét ây âu cứ thế nào ấy, em...
13.02.03
------------------------------------------------
a book: