sống chỉ là chuẩn bị hành lýcho cuộc phiêu lưu vào cõi chếtthế thôimà cả một đờiloay hoay và rối tungtôi sẽ phải mang gì?tài sản?người yêu?hay lòng thù hận?tôi sẽ mang điquy luậttrả-vayhaycho-nhận?cả đời hoang mangbởi không biết điều gì cần cho cái chếtcó người bảo: chết là hếtchi bằng cứ sống hết mình…khoa học và tâm linhđâu đủ sức chỉ ra nhiều sự thậtnhững gì chỉ nhận ra khi đã mấtmuốn hiểu mình tôi phải chết trước tôi?hoặc tôi chết sau tôi cũng đượcnhững hãy để một tôi còn lại kể cho đờihành lý của tôilà sự thanh thản khi chợp mắtnếu linh hồn phụt tắtcũng là đã sống yên tâmcòn nếu linh hồn bắt đầu cuộc chiếntôi đã có vũ khí là sự yên bình để không bất tử nỗi đaungười ta bảo: sống đi! tính làm gì chuyện mai sau!tôi vốn mắc bệnh lo xa từ bélo trái đất này thôi trẻlo lòng thôi biết losống vốn là một chuyện lắm rủi rokẻ may mắn lắm rủi ro đố kịkẻ phận bạc lắm rủi ro quẫn tríkẻ lừng khừng rủi ro dễ cả haisống vốn là câu chuyện rất dàikể về mình thấy loài người lúc nhúckể về loài người dễ bị hạ gụclặng im, có gì dài hơn lặng im?sống là ép duyên lí trí và trái timkhông yêu được sẽ ngàn đời đau khổcòn cô nàng trái tim bảo: con tùy bố…gã con rể lí trí lại ngờ: cô ấy đến lẳng lơ…sống không nhiều hơn một sự chờchờ sống, chờ chết, chờ ngủ, chờ dậy, chờ nhớ, chờ quênchờ mẹ, chờ vợ đi siêu thịchờ qua đi cơn mộng mịrồi lại chờ tái sinh giấc mơsống là chờ thoát kiếp bơ vơrồi lại đợi một khoảng trời cô độcsống là đợi hết đi nỗi ngốcrồi lại chờ niềm khôn tàn phaisống vì ai và ai sống vì airồi sẽ biết chỉ lúc lòng thanh thảnsau nỗi đau không mua và chẳng báncàng đi tìm thanh thản thấy càng đauđã bảo đau là hộ cả mai saurồi đau quá không thấy đau quá nữacon người đã gây ra và liệu có biết đường mà chữađể đi tìm hành lý cho nhau…21.08.03