← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 17 tháng 5, 2006
Lần dừng lại thứ ba của hắn là trước cánh cửa đóng của một ngôi nhà. Hắn nghe rõ
Lần dừng lại thứ ba của hắn là trước cánh cửa đóng của một ngôi nhà. Hắn nghe rõ một tiếng nước. Không rõ là rót từ bình vào cốc hay từ bộ phận tè rót xuống bồn cầu. Không thấy tiếng giật nước, hắn đoán là từ bình vào cốc. Hắn nghe tiếng người nói chuyện: - Em thèm ăn thịt gà quá. Tết không có gà cứ thế nào ấy nhỉ. - Ai bảo không có. Thằng bạn anh làm chỗ nhập khẩu thịt gà đảm bảo an toàn. Em thích thì mai anh lấy về cho. - Có chắc là đảm bảo không? - Úi giời, bọn Tây mà không an toàn thì có mà loạn. - Híhí, thế mai anh mua về luôn đi. Em sẽ luộc nửa con, rán nửa con. - Em làm anh rỏ cả dãi. - Híhí, mang biếu bố mẹ anh nữa nhé. - Thôi đừng. Ông cụ đang đau vì bị diệt sạch đàn chim quý. Bố đắn đo mãi nên thả bọn nó bay hết đi hay nộp. Cuối cùng bố cũng đem đi nộp. Bố sụt bốn cân rưỡi. Bằng số cân của bọn chim. - Hic, anh kể ghê quá. Thịt chim mà như thịt người. - Ọe, em nói còn ghê hơn. Mùi hương lại giục hắn bước tiếp, nhường lại sự riêng tư cho những tiếng rúc rích. Cái ngõ lạ hắn lạc vào tỏa ra một vị hay. Không có tiếng tivi, chuông điện thoại, súng đạn từ hàng games; không có những lúc hắn phải nép vào tường rêu nhường chỗ cho Dylan, @... thì hắn đã tưởng mình đang lạc về một ngõ quê. Tiếng trẻ con khóc cười, tiếng vợ chồng nhấm nhẳng nhau, tiếng bố quát con, tiếng chị dạy em học tiếng Anh hao đu iu đu am phờ dom Viết Nam, tiếng bà già dỗ cháu, tiếng ông già rít thuốc lào, tiếng ghita chơi bản ?oNỗi nhớ mùa đông?... hòa tiếng lá reo từ những tán cây trèo ra khỏi bờ tường. Điểm vàng và xanh mướt. Cây ngọc lan làm hắn muốn nhúng ngón tay vào lá non rồi vẽ luôn màu xanh ướt ấy lên tường. Những búp hoa trắng cúi xuống thả hơi thở dịu ngát lên thế gian... Vẫn không phải vị hương rủ rê hắn dưới dốc. Miệng bỗng đắng ngọt, hắn nhắm mắt để tìm hướng đi của mùi hương lạ trong sự lôi kéo nồng nàn của ngọc lan. Bức tranh! Bức tranh dần hiện lên rồi! Cái tên của nó đã ra đời: ?oĐường hương bay? hay ?oquãng đường đi của mùi?? Đã lâu rồi. Lâu quá rồi, mình mới đi như thế. Vợ mình đợi! (còn...)

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →