mùi hương cuối là làn môi bóng tối
nuốt chửng tôi vào sâu lắm em à
và trước đó là một cơn ánh sáng
đổ lan tràn từ một chốn thật xa
bàn tay đó của em hay nỗi nhớ
vuốt ve tôi hay ảo ảnh của mình
trong can đảm hay trong nỗi sợ
của giống nòi hay chỉ một sinh linh
tin tôi nhé dù tôi đang nói dối
em làm ơn cầm bớt máu cho đời
em cứ hứng hài nhi đang rớt xuống
dù vô tình vội vã đánh tôi rơi
mùi hương cuối là làn môi bóng tối
được tô lên một chút mắt em buồn
tôi đã thấy a ha tôi đã thấy
cái gì ư?
róc rách
phía cội nguồn
06.04.2004