đạp xe trên nhành tơ nhện
trái tim rỗng nặng như chì
cửa sổ hát ru cả phố
con dao muốn đi hoang
không phải trăng không muốn thở
nhưng sợ mây thiếu ôxy
có lẽ tại trăng không hiểu
đã là mây thì cần quái gì
thi sỹ giun không tài nào biết
tự lâu đã nghiện câu ?omười hai năm sau?
như một dự cảm khá kỳ lạ
mỗi lần cái ích xì đau dưới bàn tay đất rất sâu
chiếc mũ nhớ cái đầu chưa từng đội
nỗi đau muốn gặp nỗi đau từ tương lai
để làm rõ một số nghi vấn
trong đó có một điều đau là đúng hay sai
06.10.03
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...