Israel có Yehuda Amichai – một cõi thơ rộng lớn, trù phú như một quê hương tinh thần – bao lâu rồi mà vẫn lãng phí hòa bình vì giành cướp quê hương vật chất. Mà quê hương, ngoài thân xác những người thân – thức ăn ưa thích nhất của chiến tranh, còn có mấy là vật chất?
Bao nhiêu quốc gia đang lãng phí những quê hương tinh thần của mình?
Hòabìnhhoangdại
Không phải hòa bình của đợt ngừng bắn
càng không phải viễn cảnh của sói với cừu,
mà hãy
như nơi trái tim khi sự kích động qua đi
bạn chỉ còn có thể nói về sự mệt mỏi lớn lao
Tôi biết rằng tôi biết giết, điều khiến tôi thành người lớn
Và con trai tôi chơi với một khẩu súng đồ chơi biết
mở, nhắm mắt và gọi Mẹ ơi
Một hòa bình
không có tiếng ồn của gươm chém lưỡi cày
không từ ngữ, không
tiếng phịch của con dấu cao su: hãy cứ
bồng bềnh, trôi nổi như bọt biển trắng xóa biếng lười
Cho những vết thương nghỉ chút – Ai dám nói là lành được chứ?
(Và tiếng thét của lũ trẻ mồ côi lan từ thế hệ này
sang thế hệ khác, như trong cuộc chạy tiếp sức
chẳng bao giờ chiếc gậy rơi)
Để nó đến ngay đi
như hoa dại
thình lình, bởi cánh đồng
phải có nó: hòabìnhhoangdại
===
Wildpeace
Not the peace of a cease-fire
not even the vision of the wolf and the lamb,
but rather
as in the heart when the excitement is over
and you can talk only about a great weariness.
I know that I know how to kill, that makes me an adult.
And my son plays with a toy gun that knows
how to open and close its eyes and say Mama.
A peace
without the big noise of beating swords into ploughshares,
without words, without
the thud of the heavy rubber stamp: let it be
light, floating, like lazy white foam.
A little rest for the wounds – who speaks of healing?
(And the howl of the orphans is passed from one generation
to the next, as in a relay race:
the baton never falls.)
Let it come
like wildflowers,
suddenly, because the field
must have it: wildpeace.
~ Yehuda Amichai ~