Anh nhớ khẽ cơn mưa nhiều năm trước. Cầm áo mưa bước theo mãi chẳng đưa. Anh đã quên mất mùi em lúc đó. Cả dáng hình, giọng nói, tóm lại là anh quên gần hết không gian rất ồ de về cảm xúc ấy. Chỉ chuyện không thành này sao anh vẫn nhớ?
Anh thương thân, anh tiếc rẻ thịnh tình?
Không, anh chỉ...
Nói thế nào ấy nhỉ?
Tiếc rằng anh không giúp được cho em.
Tiếc rằng anh không giúp được cho em. Khi anh đã từng muốn em hạnh phúc. Muốn nhiều như những dục vọng anh thèm.
Giờ anh chẳng cần ai nhiều như thế
Đã quen vui với những sự chối từ
Đã nghiệt ngã: Mưa cần gì mặc áo
Đã sỗ sàng như đứa trẻ hư
(Suốt ngày ồ de, hư vãi đái)
Viết tặng em bài thơ spam hàng loạt
Vì ngượng ngùng đéo nhớ em là ai
Em còn muốn khi mưa anh đưa áo
Thì mật thư anh nhé, sẽ rất hài
Em sẽ thấy con người anh đã khác
Chim to hơn dù vẫn nhỏ hơn người
Dù hồi ấy môi mình còn chưa chạm
Dù bây giờ, anh lợi dụng em thôi
@^>*>!#